Tâm tình Bạch Lập Nhân mấy hôm nay cực kì xấu.
Anh quen Đỗ San San từ bé, hai người gần như cùng nhau lớn lên, nhưng anh không ngờ chỉ cần người khác tùy tiện đặt điều một tý, cô sẵn sàng định tội anh ngay lập tức.
Anh không hề nghĩ đến chuyện giải thích, tuyệt đối không bao giờ! Tùy cô, muốn chia tay thì chia tay đi!
Hơn nữa, anh thực sự không thích câu nói kia của San San: Lập Nhân ghét nhất chính là mấy người ngực to óc nhỏ như các chị đó.
Câu này tựa hồ đã động đến nỗi đau mà anh không muốn chạm đến, khiến anh cảm thấy tức giận.
Anh rất chú ý đến những chuyện riêng tư, San San là một trong số rất ít những người biết về hoàn cảnh gia đình anh, nếu cô đã biết anh ghét nhất điều gì, cũng biết anh không bao giờ chạm đến loại phụ nữ nào, vì sao còn dùng ánh mắt nghi ngờ đó nhìn anh?
Chẳng lẽ anh trông giống cha mình, đều mang bộ dáng tinh trùng ngập não?!
Anh đang định đến quán rượu uống bia nhằm dịu đi cảm xúc khó chịu, nào ngờ trên đường đi lại bị người khác tóm lấy tay áo.
“Bạn học, bạn học! Xin cậu làm ơn, làm ơn, nhanh giúp tôi báo cảnh sát!”
Anh ngoái đầu lại nhìn.
“Tên bắt cá hai tay…” Là Liêu Diệu Trăn “ngực to” đang nhìn anh đầy bất ngờ.
Bạch Lập Nhân lùi lại từng bước, không để cô chạm vào cánh tay mình.
Diệu Diệu lập tức định thần, vội vàng sửa miệng nhờ vả: “Bạn học Bạch, xin cậu, cho tôi mượn di động một lát, sắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219872/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.