Kỳ thật, Đan Thiểu Quan rất đẹp trai, có thể nói là “cực kì đẹp trai”, nhưng có lẽ do mỗi nét đều dài hơn bình thường một chút, nhìn lâu lại đâm ghét.
Mà cô, cũng vậy…
Bọn họ không may mắn như Bạch Lập Nhân, ngũ quan tuy cũng sâu, nhưng lại thuộc dạng càng nhìn càng vừa mắt.
“Lớp trưởng, cậu muốn uống cái gì? Tớ mời” Đan Thiểu Quan chà chà tay, hơi mất tự nhiên nói.
Cô cũng rất xấu hổ.
Vừa rồi tại sao chỉ nhìn thấy tên đáng ghét kia mà lại không phát hiện ra Đan Thiểu Quan cũng ngồi trong này chứ?!
Cô thầm thích cậu ấy hai năm rồi.
Bọn họ có rất nhiều điểm chung, đều là người khiếm khuyết tình thân, cô không có cha, còn cậu không có mẹ.
“Không cần không cần, chúng ta chia đôi là được rồi” Cô ngại muốn chết, chỉ hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống.
Vừa rồi sao lại ngốc như vậy chứ, chỉ nhìn thấy Bạch Lập Nhân thảnh thơi ngồi bên trong, không chịu suy nghĩ, quan sát gì đã xúc động như vậy!
Diệu Diệu nhấp một ngụm nước.
“Cậu tìm tớ có chuyện gì vậy?” Cô dịu dàng hỏi, hoàn toàn khác với khí thế hung tợn khi nói chuyện với Bạch Lập Nhân.
Cô thích Đan Thiểu Quan, trong mắt cô cậu nằm trong số rất ít những nam sinh được xem là bình thường.
Có lẽ do đang dậy thì, cô đặc biệt ghét bọn học sinh nam.
Cô nghe nói bọn họ sau lưng mình còn đánh đố nhau xem áo lót của cô cỡ C hay D, quá đáng hơn còn nghe bọn họ thừa nhận với nhau rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219862/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.