Diệu diệu hôm nay buộc tóc đuôi ngựa thoạt nhìn rất hoạt bát, nhưng thần sắc lại trông hơi kém.
"Mẹ, con đi học đây!" Cô cầm cái bánh bao to nhất bỏ vào mồm, lúng búng nói.
Cô thích ăn bánh bao, nhưng ngoài bánh bao thịt ra, hễ nhìn thấy loại bánh bao khác lại buồn nôn.
Nhất định là "anh" Kiền biết sở thích của cô nên tiện đường ghé vào tiệm bánh mua đến đây.
Mẹ cô có rất nhiều tín đồ, vì tiền đồ, vì bình an, bình thường đều muốn nhận bà làm "mẹ ruột". Mà "mẹ ruột" và "con nuôi" cũng cần phải có duyên, mà để xét vào dạng duyên hay không duyên, còn phải xem tâm tình của bà thế nào đã.
Mà sau khi đã trở thành con nuôi cũng không dễ dàng gì, hằng năm tết nhất đều phải đến nhà "mẹ ruột" chúc tết, hơn nữa quà tặng đi kèm cũng phải trên dưới vài vạn.
Mẹ cô có ít nhất khoảng vài chục đứa con nuôi, cho nên nhà Diệu Diệu tuy rằng hơi cũ kĩ, kì thật rất giàu có.
Nhưng mẹ cô bình thường không để loại giàu có này duy trì lâu lắm, chỉ cần trên báo hay ti vi đăng tin có người nghèo nào cần giúp đỡ, bà chính là người đầu tiên giấu tên quyên góp.
Bởi vì loại tiền tài này có tồn tại đi chăng nữa, cũng chỉ ảnh hưởng đến dương thọ mà thôi.
Cô liếc mắt liền trông thấy một ông anh béo tốt dẫn theo con gái mình đến nói: "Mẹ, phiền mẹ xem hộ con bé, nó phát sốt lâu rồi mà đi khám ở đâu cũng không khỏi".
Ngay cả Diệu Diệu vừa đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219860/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.