"Đau đấy đồ khốn!" Diệp Hàm Huyên bỗng chốc đập đầu mạnh vào người Kính Thiên Minh.
Máu tươi từ miệng anh trào ra, nụ cười trên môi anh càng tà mị, "Vợ, anh không dừng lại được nữa. Xin lỗi..."
Lời vừa nói xong Kính Thiên Minh đã kìm chặt hai cánh tay cô, tiểu huynh đệ dưới thân của anh còn đang kêu gào được phóng thích.
"Không được, buông tôi ra..."
"Không ư? Vợ xem, chồng nếu dừng lại, e rằng vợ chịu không nổi." Kính Thiên Minh khuôn mặt ngây thơ bao nhiêu, miệng lại nói ra lời lưu manh bấy nhiêu, anh rút ra ngón tay của mình, cố tình chạm nhẹ vào da của cô.
Diệp Hàm Huyên thề với trời, đây là ngày cô thấy nhục nhã nhất, hận không thể đào một cái hố rồi trốn cả đời trong đó! Cô tự mặc niệm trong đầu: chỉ là nhu cầu sinh lý bình thường! Phải, là nhu cầu sinh lý bình thường! Diệp Hàm Huyên cô không yếu sinh lý đâu..
Hai đôi mắt nhìn nhau. Một đem tầng mây mờ dục vọng, một đem khát vọng chiếm hữu mãnh liệt.
Kính Thiên Minh ngắm nhìn cơ thể xinh đẹp, nóng bỏng của người con gái anh yêu, anh quả thật không kiềm chế nổi nữa! Thân thể của anh cúi xuống, vòng ngực rắn chắc đè sát cơ thể mềm mại của cô, đem thứ kiêu ngạo của mình đâm vào thật sâu...
"Đừng..." Diệp Hàm Huyên chỉ thiếu chút tắt thở! Tuy cô không phải lần đầu nhưng thật sự quá lớn! Quá đau!
Nhận thấy sự đau đớn từ Diệp Hàm Huyên, Kính Thiên Minh bối rối, trong đầu anh nhớ lại vô số kinh nghiệm đã từng trau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-tinh-tong-tai-gia-ngoc-cam-du-do/134601/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.