*" Hôm nay là ngày lễ, không đi chơi cùng bạn gái lại tiếp tục ở đây đánh nhau, cậu xem bộ dáng mình thê thảm đến mức nào rồi kìa"
"Lại là chị ??" Mạc Tần Ân không để tâm lấy ống tay áo lau khóe miệng bầm máu: " Đàn ông trên thế giới này mắt mù hết rồi hay sao mà lại để một cô gái đẹp thế này lang thang một mình?"
" Quả đúng là họ mù hết rồi" Cô cười cười.
Mạc Tần Ân im lặng trong giây lát sau đó nhếch miệng cười phóng khoáng: " Có thể họ mù nên tôi mới thấy chị"*
---------------
Bóng tối phủ đầy lên khắp mặt đất, trong một căn cứ vững chãi nằm khuất sau những rặng núi, những ánh đèn điện ấm áp vẫn thắp lên như thể thế giới ngoài kia không thể ảnh hưởng được đến đây. Cuộc sống con người vẫn diễn ra vô cùng bình thường chỉ khác là không hiện đại sung túc như trước mà thôi.
Trong một ngôi biệt thự phủ nhiều cây xanh nằm gần giao lộ trên sườn dốc, Đường Lệ bê một khay cháo đậu đỏ nấu loãng nóng hổi vào thư phòng, nơi mà Mạc Quân cùng hai con trai đang bàn bạc sự vụ trong căn cứ.
"Nhân số căn cứ mỗi ngày đều tăng lên, con sẽ xây dựng thêm các ngôi nhà và khuyến khích ở ghép để tiết kiệm diện tích cũng như kéo gần thêm khoảng cách giữa các hộ dân" Mạc Trí Tường vạch báo cáo mới nhất binh lính gửi về đặt trên bàn cho Mạc Quân và Mạc Thiên nắm rõ.
"Hiện nay nhân số căn cứ Ngũ Hành đã lên đến 3800 người, tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-thanh-nhan-vat-phan-dien/1371359/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.