Phượng Hâm nhìn khuôn mặt không nhìn rõ bên cạnh, không biết nên nói gì?
Cô bé không cảm nhận được sự kỳ lạ của người nào đó, trong lòng cô bé còn đang đấu tranh kịch liệt.
Nhảy không?
Không ai có thể nói trước được cô bé sẽ gặp phải sự nhục nhã thế nào.
Không nhảy?
Cô bé và chị gái này có thể trên cây này chờ bao lâu.
Những con tang thi này không có cảm giác mệt mỏi, cũng càng sẽ không bỏ đi.
Không nước uống, không đồ ăn, bọn họ còn có thể kiên trì được trong bao lâu.
Phượng Hâm không lo về mấy vấn đề này, trong lòng cô còn đang chú ý đến những điều khác, lá gan của cô bé này rất lớn.
Kiếp trước sống ở mặt thế vào năm, cô chưa từng gặp qua cô bé này, cũng có thể là do biểu hiện của cô bé bình thường, cũng có thể là do cô bé bị biến dị rồi.
Mặc kệ kiếp trước thế nào, thì Phượng Hâm đã nhìn trúng cô bé này rồi.
Cô muốn cô bé dùng hành động thực tế để chứng minh năng lực trở thành đồng bọn của cô.
Tương lai, đội ngũ của cô không cần người làm vương chân người khác, mỗi người cần phải có năng lực của bản thân mình.
Trong vài phút này, trong lòng cô bé như có ngàn con ngựa chạy loạn, cuối cùng không thể không vì hiện thực mà cúi đầu.
Tiếng tang thi gào rống dưới cây càng lúc càng to, cũng càng lúc càng nhiều, có thể nhìn thấy rất nhiều bóng dáng tang thi đang kéo đến ở trên mọi con đường bên giao lộ.
“Chị ơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-nu-vuong-cuu-the/1484649/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.