Phượng Hâm nhìn vẻ mặt tự trách của cô bé thì xoa xoa cái đầu nhỏ mềm mại đó.
“Yên tâm đi! Bố em sẽ không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.”
Thực ra Phượng Hâm cũng không biết phải làm thế nào, nếu cứ phát sốt không giảm thế này thì muốn không chết cũng khó.
Cô có chút hối hận rồi, ngươi nói xem tại sao lúc đầu cô không chuẩn bị thêm chút thuốc hạ sốt chứ?
Bây giờ thì tốt rồi, trắng mắt rồi.
Phượng Hâm lấy một chai nước từ túi đeo sau lưng đưa cho cô bé.
“Cho bố em uống nhiều nước, như thế nhiệt độ sẽ từ từ giảm xuống.”
“Chị tiên nữ ơi, nếu bố uống nhiều nước thì sẽ tỉnh lại sao?”
“Tất nhiên rồi.”
Tiểu Như gật mạnh đầu, đây là lúc cô bé chăm sóc bố rồi.
Lúc nhỏ, cô bé bị ốm, đều có bố dỗ dành uống thuốc.
Cô bé hôn bố một cái thật mạnh, nhỏ giọng thỏ thẻ: “Bố ơi, bố từng nói sẽ không bỏ rơi Tiểu Như, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng.”
Phượng Hâm nhìn một màn trước mắt, nếu nói trong lòng không hâm mộ thì là nói dối.
Quan hệ của cô cùng với người bố hời hợt kia đến người lạ cũng không bằng, tại sao lại có tình thân tồn tại.
Phượng Hâm nhìn gò má đỏ hồng của người đàn ông cũng không nghĩ ra được cách nào, lẽ nào chỉ có thể nghe theo ý trời thôi sao?
Không, cô vĩnh viễn sẽ không nghe theo ý trời, con người suy cho cùng vẫn phải dựa vào bản thân.
Có rồi, cô nghĩ ra rồi.
“Tiểu Như, em ngồi đây đi, chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-nu-vuong-cuu-the/1484633/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.