Phượng Hâm do dự một lát, “Nếu làm thế thì quá tiêu tốn thời gian, đoạn đường còn lại sẽ càng khó đi hơn.”
Ngây người ở đây càng lâu, người may mắn sống sót ở thành phố A2 càng ít, tang thi cũng sẽ gia tăng.
Hàn Tinh Diệu quay đầu nhìn về ba chiếc xe phía cuối, không thỏa hiệp cự tuyệt nói: “Phải dọn dẹp đường đi.”
Phượng Hâm đáp: “Chúng ta có thể quấn những quân nhân bị thương lại, đi trên nóc xe, làm thế không phải là tiết kiệm được nhiều thời gian hơn hay sao?”
Đôi mắt Hàn Tinh Diêu ánh lên ánh sáng lạnh lẽo đến tận xương cốt nhìn Phượng Hâm.
Hắn từ đầu đến giờ chưa từng nói qua trong xe có người bị thương.
Người phụ nữ đột nhiên xuất hiện này rốt cuộc có mục đích gì, lại có vẻ như hiểu rất rõ về bọn họ.
Cảm nhận được sự hoài nghi của đối phương, Phượng Hâm không để ý nhún nhún vai.
Sự cảnh giác của quân nhân rất cao, tiếc là cô lại không có chút ác ý nào, sự cảnh giác của hắn chỉ là thừa thãi.
“Tùy các anh, tôi có việc gấp, đi trước đây.”
Phượng Hâm nói xong liền đi về phía trước, cô vốn dĩ nghĩ rằng bọn họ cùng đi, nhiều người cũng đi sẽ dễ hơn.
Đồng thời cũng muốn cứu cậu quân nhân trẻ tuổi mà cô thấy chết không cứu ở kiếp trước.
Cô không phải là kẻ tự mình đa tình, người ta đã không hoan nghênh, cô cần gì phải mặt dày ở lại.
Hàn Tinh Diệu vẻ mặt vô cảm nhìn bóng lưng đi càng lúc càng xa.
Ngô Thiên vừa nhìn đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-nu-vuong-cuu-the/1484604/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.