Độ dốc vách núi gập ghềnh, nhóm Cố Ngọc một đường đi lên còn phải bám vào dây đằng thường xuân, cô vẫn có thể nhìn thấy những điểm sáng oánh oánh kia, tuy rằng vào ban ngày ánh sáng đã mờ nhạt đi rất nhiều, nhưng chúng nó đều hướng về điểm trung tâm hội tụ lại.
Chỗ đó có một cái ao nhỏ nối liền vào sơn động, rễ chính dây thường xuân ở vị trí đó.
“Vừa rồi thời điểm chúng ta ẩn nấp đi vào chỉ sợ nó đang ở nghỉ ngơi trong đó, chắc hẳn nó nghĩ chúng ta không tìm được rễ chính nên không thèm phản ứng, trước mắt đã đi đến này, còn không phải trở thành cá trên thớt sao?” Cố Cẩn vỗ vỗ thanh đằng trên vách đá sơn động, càng đi sâu vào, những dây đằng này tựa hồ càng thêm thô to, tựa như cánh tay người, thậm chí còn có chút co dãn, tràn ngập sinh cơ cùng sức sống.
Phía sau hương rượu chui vào mũi, Trịnh Gia đạp gió nhảy một cái tiến vào trong sơn động.
Cố Ngọc cảm giác được phía sau có gió nhẹ lướt tới, rượu cao lương tựa như mưa phùn ập vào trước mặt, vẫn luôn kéo dài rơi xuống.
“Trịnh Gia, thực sự chỉ có cậu mới làm được.” Phương Tử Di đối với Trịnh Gia giơ lên ngón tay cái, tiểu thanh niên yên lặng làm việc không nói lời nào mới thật sự là ưu tú trầm ổn.
“Bật lửa đều đặt bên ngoài, cần phải đợi tất cả mọi người rời đi mới có thể đốt lửa, biết không?” Cố Ngọc lại báo cho mấy người một phen.
Sau khi bọn họ nghe xong sôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-ban-gai-hung-tan/1484123/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.