Trong bóng đêm, không có ngọn đèn dầu, nhưng trong xe từng đôi mắt lại lóe lên ánh sáng.
Cố Cẩn không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận, hắn kỳ thật có chút đố kỵ.
Thời điểm hắn phát sốt Cố Ngọc cũng chưa từng cẩn thận đem hắn ôm vào trong ngực chiếu cố, nhưng lúc này Trịnh Gia lại dựa vào trong lòng ngực chị hắn, cho dù không phải là che chở như bảo bối, nhưng cũng là đãi ngộ khác biệt.
Cố Cẩn ở trong lòng kháng nghị.
“Cậu ẩy đang thăng cấp.” Cố Ngọc nhàn nhạt liếc mắt nhìn Cố Cẩn một cái, không có xem nhẹ những vết thương trên mặt hắn, ánh mắt cô buồn bã, “Chờ qua hôm nay, mấy người các cậu đều đi theo tôi cùng nhau luyện thể năng*(năng lực thân thể)…… Còn có chiêu thức đánh nhau.”
Chiêu thức đánh nhau của Cố Ngọc có thể xem như cô ở trong mỗi lần chiến đấu mà học hỏi ra được, cô không có lão sư chuyên nghiệp, cũng coi như không thầy dạy nhưng vẫn hiểu, chỉ là từ trong những lần đối mặt với tình cảnh nguy hiểm cùng với thân thể con người tìm tòi hiểu biết, như thế nào để trong lúc chiến đấu có thể cho tạo thành thương tổn trí mạng cho đối phương.
“Ân.” Cố Cẩn yên lặng gật đầu, lại đem đầu quay sang một bên, Cố Ngọc quả nhiên ghét bỏ hắn, hắn phải càng nỗ lực hơn mới được.
“Tôi…… cũng phải luyện sao?” Hàn Thải Liên run giọng hỏi, với trọng lượng của hắn thì không phải huấn luyện sẽ rất khó khăn sao. Tuy rằng bởi vì từ khi có dị năng, thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-ban-gai-hung-tan/1484114/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.