Chương trước
Chương sau
Sở Chích Thiên nhìn tang thi phía trước, quay đầu nói với Lưu Thiệu Long: “Lưu đội trưởng, có thể khiến cho con tang thi đó xuống hay không?” Sở Chích Thiên không thích nhìn lên đối thủ.
Lưu Thiệu Long sửng sốt, không ngờ tới Sở Chích Thiên sẽ nói chuyện với hắn, trong lòng chuyển N ý nghĩ, nhưng cũng không dám không đáp: “Để tôi thử xem sao.” Lúc này gã hoài nghi đầu tiên là có phải trong độ ngũ của gã có nội gián hay không, bán đứng nội tình của gã, bằng không thế nào Sở Chích Thiên vừa mở miệng đã tìm gã? Gã thầm hận trong lòng, quyết định lần này trở lại không thể không tận tình chỉnh lý một chút.
Kỳ thực Lưu Thiệu Long đa tâm rồi, sở dĩ Sở Chích Thiên hỏi thăm Lưu Thiệu Long, là bởi vì trong độ ngũ anh có Lục Vân Đào dị năng hệ phong thức tỉnh đạt được năng lực đầu tiên là kỹ năng khống chế Triền Nhiễu Chi Phong, xem có phải Lưu Thiệu Long cũng có hay không. Nếu Lưu Thiệu Long thoái thác nói không có biện pháp, Sở Chích Thiên cũng không có ý nghĩ khác.
Chỉ thấy Lưu Thiệu Long nói nhỏ trong miệng, khẽ nâng hai tay đột nhiên xuất hiện một luồng gió xoay quanh: “Tật!” Theo một tiếng quát nhẹ, tay phải Lưu Thiệu Long thoáng chỉ, một chùm gió có thể thấy được cấp tốc đánh tới tang thi, khi sắp sửa đánh trúng đột nhiên vặn vẹo lên, cấp tốc quấn lấy tang thi.
“Xuống cho ta!” Tay phải duỗi thẳng của Lưu Thiệu Long đột nhiên nắm lại, làm một thế thu.
Tang thi đứng ở đỉnh chóp kho hàng đột nhiên đứng bất ổn, trực tiếp ngã quỵ xuống, hung hăng nện trên mặt đất, đốm lửa văng khắp nơi, bụi bặm tung bay.
Tang thi đột nhiên chịu tập kích này, phẫn nộ rồi, nó ngửa đầu rống dài, hỏa diễm trên người đột nhiên tăng vọt, chùm gió vốn quấn trên người dưới luồng lực lượng này nhất thời nát bấy.
Lưu Thiệu Long như là đã bị thương nặng, đột nhiên đè lấy ngực, nôn ra một ngụm máu tươi cực lớn.
Tả Khôn kinh hãi, vội vã đỡ lấy hỏi: “Không có việc gì chứ?”
Lưu Thiệu Long lau vết máu khóe miệng một chút, lắc lắc đầu: “Bị phản phệ, tổn thương nhỏ mà thôi, không có việc gì.”
Đột nhiên, hai thanh âm gần như đồng thời vang lên.
“Cẩn thận!” Khổng Nhất Phàm lớn tiếng kinh hô.
“Màn Điện!” Thanh âm của Sở Chích Thiên lãnh tĩnh cực đoan.
Ầm! Một tiếng nổ cực đại mạnh mẽ theo đến!
Lưu Thiệu Long với Tả Khôn bị một luồng năng lượng cực đại bắn bay đi, nặng nề té ngã xuống đất!
Hóa ra ngay ban nãy, tang thi hệ hỏa cấp ba bị Lưu Thiệu Long chọc giận, vừa tránh thoát khỏi sự ràng buộc liền phát ra công kích hỏa diễm của nó, Lưu Thiệu Long Tả Khôn không phát hiện, mà Sở Chích Thiên với Khổng Nhất Phàm lại thấy rõ, trong nháy mắt nguy cơ đó, đã thấy được sự cao thấp năng lực ứng biến của hai người. Khổng Nhất Phàm cơ bản không thể làm ra phản ứng, chỉ có thể hô to một tiếng nhắc nhở, mà Sở Chích Thiên thì lãnh tĩnh thi triển một đạo Màn Điện chặn công kích của tang thi, cứu tánh mạng của hai người.
Lưu Thiệu Long với Tả Khôn té ngã xuống đất thấy phía trước chỗ mình vốn đứng có một lá chắn do điện quang cấu thành, một hố lửa thật sâu ngay trước tấm lá chắn đó, làm sao còn không rõ hiểm cảnh ban nãy, biết là Sở Chích Thiên cứu bọn họ, vẻ mặt cảm kích nhìn qua.
Sở Chích Thiên không có bất kỳ biểu tình gì, dường như đạo Màn Điện ban nãy kia tuyệt không phải là anh phát ra, hai tay anh nắm ngược sau thắt lưng tùy ý đứng ở nơi đó, hai mắt lạnh lùng nhìn tang thi phía trước, cứ như nhìn một vật chết vậy.
Loại thái độ xem thường này khiến cho tang thi cấp ba lần nữa cuồng nộ gầm rú lên, tang thi tiến hóa cấp một đã bắt đầu có được trí tuệ, càng cấp cao trí tuệ càng cao, con tang thi này rất dễ cảm thụ được sự khinh thường ở trên người Sở Chích Thiên.
Nghĩ cũng không nghĩ, lần nữa một hỏa diễm cường lực công kích Sở Chích Thiên, lúc này đây Khổng Nhất Phàm rốt cục đã có chuẩn bị: “Thổ Thuẫn!” Một bức tường đất dày đột ngột mọc lên từ mặt đất, chắn giữa Sở Chích Thiên với tang thi, ngăn cản công kích hỏa diễm lúc này đây. Thế nhưng sự chặn lại lúc này đây, Khổng Nhất Phàm tuyệt không dễ chịu, chỉ cảm thấy ngực lộn ngược một trận, trầm nặng khó chịu. Xem ra cấp hai ngăn trở công kích của cấp ba, vẫn là miễn cưỡng.
Sở Chích Thiên hơi hơi gật gật đầu với Khổng Nhất Phàm, biểu thị đã tiếp nhận ý tốt của hắn. Tuy rằng vẫn là bộ biểu tình băng lãnh kia, nhưng Khổng Nhất Phàm lại cảm thấy cảm giác nặng nề đã không còn, tâm tình thoáng cái kích động lên, mở cờ trong bụng như khi còn bé được thầy giáo tán dương vậy.
Khổng Nhất Phàm thật vất vả mới đè xuống được luồng tâm tình hưng phấn đó, bắt đầu khinh bỉ định lực bản thân thực sự quá kém. Bất quá Sở Chích Thiên là cường giả mà cả khu này công nhận, có thể có được sự khẳng định của anh ta. . . Khổng Nhất Phàm cảm thấy bản thân có được càng đủ lòng tin dẫn dắt được huynh đệ tỷ muội đi tiếp.
Hai lần công kích đều bị người phá hủy, tang thi hệ hỏa cấp ba lại càng nổi trận lôi đình. Công kích lần này của nó, tuyệt không phải chỉ công kích cá nhân nào đó trong đó, mà là phát ra bốn đạo hỏa diễm sắc bén. Hỏa diễm nồng đậm gần như màu cam với khí tức cực nóng vô cùng kia đã biết công kích lần này tuyệt không phải giống như hai đợt chỉ là thăm dò ban nãy, mà là toàn lực tru sát chân chân chính chính.
Sự ứng đối của bốn người hoàn toàn bất đồng, Sở Chích Thiên lần nữa ra một đạo Màn Điện ngăn cản lần công kích này ở bên ngoài, chẳng qua sóng triều do hai luồng năng lượng va chạm dẫn phát khiến cho tóc bạc với áo khoác của anh bay múa, nhưng lay động không được thân hình kiên định của anh.
Khổng Nhất Phàm vẫn như trước dùng tường đất ngăn trở, lúc này đây hắn không còn may mắn như trước nữa, trực tiếp bị đẩy lùi ra ba bước, ngực cuồn cuộn cũng nhịn không được nữa, hộc ra một ngụm máu tươi, ngồi xổm trên mặt đất.
Lưu Thiệu Long lại không làm ra ngăn cản, trái lại thi triển Phong Chi Dực (đôi cánh gió) nhanh chóng né tránh đạo công kích này, tuy rằng trốn có chút chật vật, nhưng cuối cùng cũng không chịu thương tổn nào.
Tả Khôn không có thủ đoạn ngăn cản nào, tốc độ cũng không chiếm ưu thế, chỉ đành lấy công thay thủ, hét lớn một tiếng: “Hỏa Long Thuật!” Một con thần long do hỏa diễm cấu thành tàn bạo đánh về phía hỏa diễm đến trước mặt.
“Ầm ầm!” Sự rung động do tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc mang đến khiến cho nhóm đội viên phía sau đứng bất ổn, không ít người đều té ngã xuống đất. Mà Tả Khôn lại càng thê thảm, trực tiếp bị đánh bay, ngã sấp xuống ở xa mười mét có thừa, đỡ ngực thổ huyết không ngừng. Lần công kích này bởi vì hắn là cố kháng vì vậy bị thương nặng nhất.
Chính lần công kích này, thực lực cao thấp của bốn người đã hiển lộ ra, không hề nghi ngờ thực lực Sở Chích Thiên mạnh nhất, ba người khác tuy có sai biệt, nhưng chênh lệch tuyệt không lớn.
Dù sao tang thi cấp ba có trí tuệ, lần công kích này để cho nó hiểu rõ người nào là cục xương khó gặm, nó rất giảo hoạt, tuyệt không trực tiếp công kích Sở Chích Thiên, mà là lưu luyến không buông tha tiếp tục công kích Tả Khôn với Khổng Nhất Phàm.
Thế nhưng Sở Chích Thiên chỗ nào sẽ để cho nó thực hiện được, lần nữa một đạo Màn Điện trực tiếp chặn lại ở trước mặt tang thi, đồng thời tỏ ý ba người khác lui về phía sau.
Tả Khôn với Khổng Nhất Phàm làm sao còn dám tiếp tục, chẳng qua một lần công kích đã khiến cho bọn họ bị thương, sự chênh lệch của cấp hai với cấp ba không phải một hạt nửa điểm. Chỉ có Lưu Thiệu Long khi lui về phía sau ánh mắt có chút lấp lánh, dường như có chút suy nghĩ.
Sở Chích Thiên coi như không thấy đối với điều này, nên nhắc nhở đều đã nhắc nhở, còn muốn chết anh cũng sẽ không ngăn, không phải người của tiểu đội mình anh lười ứng phó.
Ba người vừa mới lui về phía sau, Sở Chích Thiên quát một tiếng rõ ràng: “Liệt ~!” Một đạo điện quang nhanh chóng giáng lâm đến trên đầu tang thi. (Sr trước giờ từ ‘liệt’ ta toàn dịch thành ‘nứt’, nhưng đến đây ta mới biết từ ‘liệt’ đó nằm trong tên kỹ năng ‘liệt điện’, nên từ giờ sửa thành ‘liệt’ hết, báo để mọi người đọc hiểu.)
Đạo công kích này chỉ khiến cho tang thi kêu đau lên, lại tuyệt không mang đến thương tổn mang tính thực chất cho nó, thoạt nhìn kỹ năng Liệt Điện bình thường nhất không có biện pháp giải quyết được con tang thi này.
Tang thi vốn còn chưa muốn đối đầu với Sở Chích Thiên lợi hại nhất, muốn giải quyết những vật hy sinh thực lực kém kia trước, thế nhưng sự cản đường cùng với công kích không lưu tình chút nào của Sở Chích Thiên rốt cục khiến cho con tang thi này đánh mất lý trí, lúc này lửa giận của nó tập trung toàn bộ ở trên người Sở Chích Thiên, nó quyết định nhất định phải giết cái tên đáng hận này, sau đó ăn hắn hấp thu năng lượng của hắn.
Thấy ánh mắt của tang thi rốt cục vững vàng nhìn thẳng anh, trong lòng Sở Chích Thiên không có bất kỳ gánh nặng nào, tiêu hao dị năng ở bến tàu lần trước lại để cho anh có cơ hội, đột phá được lá chắn của một dị năng khác vẫn luôn không cách nào đột phá, rốt cục hai dị năng đều đạt được cấp ba, lúc này Sở Chích Thiên không phải là cường giả cấp ba bình thường nữa, hai dị năng chồng nhau tăng phúc đạt được đỉnh phong cấp ba, nói cách khác thực lực của anh trước mắt chỉ kém cấp bốn một đường. Vì vậy chỉ cần con tang thi này không đột phá đến cấp bốn, Sở Chích Thiên liền có nắm chắc giết chết được nó.
Ánh mắt đỏ sậm của tang thi nhìn chằm chằm Sở Chích Thiên, hỏa diễm trên người bắt đầu chậm rãi giảm thiểu, mà một cụm hỏa diễm màu cam khí tức khổng lồ bắt đầu xuất hiện trên tay, mọi người biết tang thi sắp ra tuyệt chiêu.
Đổng Hạo Triết Trần Cảnh Văn đều xiết chặt nắm tay, lại không dám lên tiếng, sợ hãi ảnh hưởng đến Sở Chích Thiên, hóa ra lòng bàn tay phải của Sở Chích Thiên đã đột nhiên xuất hiện một viên điện hỏa đang phát sinh thanh âm lách tách chói tai.
Thoạt nhìn hai phương đều muốn một kích giải quyết trận chiến đấu này, ánh mắt của mọi người gắt gao nhìn thẳng, mọi người hiểu rõ Sở Chích Thiên thắng, bọn họ sống, Sở Chích Thiên thất bại, bọn họ nhất định phải đào vong, không ai có thể ngăn trở được con tang thi này.
Toàn bộ bầu không khí vừa chạm liền phát, rốt cục khí thế của hai phương đều đạt đến đỉnh, không có chần chừ, gần như đồng thời, hai phương đồng thời đánh tới phía đối phương, công kích cự ly xa uy lực sẽ giảm đi rất nhiều, chỉ có cận chiến mới có thể giải quyết đôi bên.
Lướt qua người, không có va chạm năng lượng, không có tiếng vang vang trời, cũng không có nổ tung điếc tai như trong tưởng tượng, mọi người hai mặt nhìn nhau, ban nãy bọn họ hoa mắt sao? Rõ ràng đã đánh trúng đối phương, vì sao chuyện gì cũng không có?
Đột nhiên tang thi cấp ba ngã xuống đất, toàn thân dấy lên điện hỏa có thể thấy được, cấp tốc bị đốt thành tro tàn, lòng bàn tay Sở Chích Thiên xuất hiện một sợi khói đen, điện hỏa vốn lấp lánh đột nhiên biến mất.
Đổng Hạo Triết Trần Cảnh Văn nghi hoặc nhìn thoáng qua nhau, ban nãy rõ ràng bọn họ nhìn thấy hỏa diễm màu cam của tang thi đã đánh trúng Sở Chích Thiên, vì sao Sở Chích Thiên không có việc gì chứ? Đến tột cùng anh đã dùng biện pháp gì tránh thoát chứ?
Chỉ có chính bản thân Sở Chích Thiên biết vừa rồi xảy ra chuyện gì, kỹ năng mới có được kia của anh, năng lực gần như có thể nghịch thiên tất nhiên sẽ trở thành đòn sát thủ của anh.
Sở Chích Thiên lãnh khốc đứng thẳng thân, đi đến chỗ bãi tro tàn kia, nhặt lên tinh hạch thuộc về tang thi hệ hỏa. Tinh thể màu đỏ tươi thập phần trong suốt, soi dưới ánh nắng vậy mà tản mát ra quang mang chói mắt, thập phần mỹ lệ.
Sở Chích Thiên nhớ tới khuôn mặt bánh bao vì mình không thèm nhìn đến mà nhăn lại của Tiêu Tử Lăng, trong lòng ẩn ẩn buồn cười. Trong lúc tu dưỡng mình ẩn ẩn cảm thấy có hi vọng đột phá, vừa vặn khi đó vội vàng muốn đề thăng thực lực, anh chuyên chú tu luyện nên có chút lãnh đạm đối với Tiêu Tử Lăng, khiến cho Tiêu Tử Lăng oán niệm rất nhiều a.
Nhớ lại sự kinh hỉ khi thu được tinh hạch tang thi hệ tinh thần của Tiêu Tử Lăng, nghĩ chắc hẳn cậu rất thích loại tinh hạch này. Sở Chích Thiên tưng tưng tinh hạch màu đỏ trong tay, một vệt ý cười cơ hồ không thể thấy được lặng yên hiện lên nơi khóe miệng, có lẽ có thể lấy cái này làm lễ vật.
Để tinh hạch vào túi, xoay người, trong ánh mắt sùng bái kính ngưỡng của mọi người về lại trong đội ngũ của anh.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.