Liễu Nguyệt sau khi biến thành tang thi vẫn còn sót lại một chút ý thức, nhìn thấy Liêu Phi Phàm muốn đào tẩu, cô liền đuổi theo hắn. Hồng nhãn tang thi cũng tiến lên tấn công Liễu Nguyệt.
Liêu Phi Phàm thừa dịp hai tang thi tự giết lẫn nhau, mang theo người lặng lẽ từ thông đạo bên cạnh trốn đi.
Cái giếng cạn này có niên đại khá lớn, dưới vách tường đều là nham thạch, thông đạo tứ phía giống như sơn động thiên nhiên, quanh co khúc khuỷu. Bên trong thực tối, nhìn không thấy đáy. Xa xa truyền đến tiếng gầm nhẹ của tang thi làm cho mọi người kinh hoảng, quá nhiều lối rẽ khiến họ không thể phân biệt được nơi truyền đến âm thanh.
Trở về là không có khả năng, trên miệng giếng đã muốn vây đầy tang thi. Bọn họ chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước tìm kiếm lối ra. Ở trong này bọn họ có thể cảm giác được luồng gió lưu động, như vậy nhất định có lối ra.
Lâm Vũ Trạch như cũ đi ở phía trước dẫn đường. Tề Duyệt theo sát phía sau, cũng không vì lí do gì, chỉ đơn giản là tín nhiệm.
Viêm Bân nhìn Tề Duyệt đang đi cách gã vài bước, gã biết gã thay đổi, nhưng gã không nghĩ mình lại thay đổi nhiều như vậy. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, nói đúng hơn là chưa đến một ngày, chỉ trong một buổi chiều, nhưng gã cảm giác như đã qua mấy chục năm. Cũng chỉ ở chung một buổi chiều như vậy, người này khiến gã phải tưởng niệm mấy năm.
Tề Duyệt cao thấp nhìn chung quanh nên không cẩn thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trong-sinh-chi-dao-hoa-trai/1340580/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.