"Ân ân." Cố Thần lần nữa nước mắt lưng tròng, đem ánh mắt chuyển về hướng Lãnh Túc gật đầu, cảm thấy y đối với hắn thật là tốt.
Lãnh Túc lại khụ một tiếng, y nhanh chóng cầm bát canh lên ăn, che khuất ý cười trên mặt.
Ăn cơm xong, sắc trời đã đen toàn bộ, trên bầu trời lập loè ánh sáng của các vì sao. Lãnh Túc an bài độ ngũ tuần tra, y là người của đội đầu tiên.
Y cùng Cố Thần một đội, thấy hắn vất vả cả ngày y không đành lòng bảo hắn lên xe nghỉ, lại bị Cố Thần cự tuyệt.
"Anh đối với em tốt như vậy, em cũng muốn đối xử với anh tốt một chút, em bồi anh."
Lãnh Túc dở khóc dở cười, trả lời: "Ngoan, ban đêm rất lạnh, anh sợ em sẽ sinh bệnh, em vẫn nên ở trên xe nghỉ ngơi đi."
Cố Thần trừng mắt lườm y, không vui nói: "Em cự tuyệt, lão tử hôm nay chính là muốn bồi anh!"
Lãnh Túc bất đắc dĩ, đành phải thỏa hiệp: "Tốt tốt, em bồi anh, nếu thấy mệt thì đừng bướng cứ vào xe nghỉ ngơi."
"Ân ân."Cố Thần vui sướng gật đầu, từ trong túi trữ vật tìm ra một cái thảm thật dày trải lên trên mặt đất, sau đó hắn hướng Lãnh Túc vẫy vẫy tay, ý bảo y lại đây ngồi.
Lãnh Túc khom lưng đem thảm lông cầm lên, đi về phía xe, sau đó trải nó lên trên đỉnh xe.
"Chúng ta lên đó ngồi, trên đây tầm nhìn tốt hơn." Dứt lời, y dùng một tay chóng lên mép xe, trực tiếp nhảy lên. Tư thế kia, quả thật rất soái.
Cố Thần nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trong-sinh-chi-chua-khoi-he-thong/3878628/chuong-40-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.