“Mọi người chờ tôi một chút!”
Đúng lúc Lâm Siêu đang chuẩn bị tăng tốc thì nghe tiếng Diệp Phỉ vọng tới từ sau lưng, cô ta chạy ra ngoài, ngồi xổm xuống bế Lâm Thi Vũ lên, sau đó nói với Lâm Siêu: “Chúng ta đi cùng nhau đi, tôi biết gần đây có một căn hộ trống, buổi tối chúng ta có thể ở đó, chờ trời sáng rồi đi tìm đường ra sau.”
Phạm Hương Ngữ trêu chọc nhìn Diệp Phỉ, nói: “Cô không sợ bị quái vật ăn thịt sao? Cứ ngoan ngoãn trốn ở đây tốt biết bao.”
Màn đêm sâu thẳm, Diệp Phỉ hoàn toàn không quan sát thấy biểu cảm của Phạm Hương Ngữ. Diệp Phỉ tức giận nói: “Bọn họ thật quá đáng, dù phải chết tôi cũng sẽ không đi cùng với bọn họ.”
“Chậc chậc, thực sự có người không sợ chết à, hy vọng sau khi bị những quái vật kia bổ nhào vào người, cô vẫn còn nghĩ được như vậy.” Phạm Hương Ngữ cười hì hì nói.
Diệp Phỉ nhất thời lấy làm lạ nhìn Phạm Hương Ngữ, hỏi: “Cô không sợ sao?” Diệp Phỉ không tài nào hiểu nổi tại sao cô gái này bị buộc rời khỏi, rất có khả năng lát nữa sẽ bị quái vật ăn thịt, vậy mà vẫn còn tâm trạng cười đùa vui vẻ.
Sợ? Phạm Hương Ngữ buồn cười, nói: “Cô nói vậy thì đúng là có sợ thật.”
Lâm Siêu liếc xéo cô ta một cái, nói: “Cô không nói gì cũng không ai tưởng cô bị câm điếc đâu.”
Phạm Hương Ngữ lè lưỡi, dùng tay che miệng, ý cười đong đầy trong ánh mắt.
Diệp Phỉ không có tâm trí đâu suy nghĩ nhiều, cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-tai-khoi-dong/420818/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.