“Ca…” Hai mắt Thương Viêm bị bịt kín, hai tay bị trói chặt. Cậu chỉ biết cậu đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, bên cạnh còn có một hơi thở không thuộc về cậu, Thương Viêm không hề do dự liền kêu Diễm Quân Ly. Bởi vì chỉ bằng coi trọng mà Diễm Quân Ly đối với cậu, cậu nghĩ nát đầu cũng không ra, ai dám trước mặt đại BOSS, cả gan cướp cậu đi.
“Em cũng biết là anh.” Ở bên giường truyền tới tiếng cười trầm thấp, hai chân của Thương Viêm bị Diễm Quân Ly bắt lấy, tạo thành một loại áp lực nhượng Thương Viêm nảy sinh dục vọng muốn chạy trốn.
“Ca…” Thương Viêm vặn vẹo eo, phát hiện cả tay chân của mình đều đang bị trói, tuy rằng buộc không quá chặt, nhưng rất có kỹ xảo, vừa không làm cậu cảm thấy đau đớn cũng vừa không để cậu có cơ hội thoát khỏi.
Trong lòng Thương Viêm chậm rãi dâng lên một cảm giác không quá phù hợp, từng trận nguy hiểm nảy lên trong đầu, cậu khiếp đảm mà kêu Diễm Quân Ly, cậu không rõ BOSS làm như vậy là vì cái gì.
“Anh ở đây.” Tay Diễm Quân Ly sờ vào Thương Viêm, y nằm đè trên người cậu, chân bị Diễm Quân Ly chặn lại, lời nói nhẹ nhàng như đang muốn dỗ dành Thương Viêm. “Nơi này là không gian, chỉ có hai người chúng ta.”
“Kia…” Thương Viêm muốn nói lại thôi, cậu giật giật cánh tay bị trói ý bảo Diễm Quân Ly, tình huống này là gì.
“Vì phòng ngừa em chạy trốn ah ~” Diễm Quân Ly nói khiến Thương Viêm rùng mình một cái, đồng thời cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-phan-phai-he-thong-mat-the-he-thong-cua-nhan-vat-phan-dien/1340622/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.