Tang thi đến cũng không nằm ngoài dự liệu của Thương Viêm, thời điểm Lưu Kết Đăng cất tiếng khóc rống là cậu đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón chúng nó. Hiện tại, có ba con tang thi đang cách phía trước khoảng mấy mét. Tuy rằng hành động của chúng nó rất chậm chạp, nhưng lần đầu tiên đối mặt gần như vậy, Lưu Kết Đăng mặt vẫn trắng bệch ra.
Thương Viêm đối với mấy con tang thi này cũng không quá xem trọng, đang muốn bảo Lưu Kết Đăng buông tay ra để cậu đi đánh tang thi, nhưng cậu còn chưa kịp mở miệng, thì lực đạo trên tay Lưu Kết Đăng lại tăng thêm. Tuy rằng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn tang thi chằm chằm, thế mà thân mình thì lại từ từ tiến gần Thương Viêm, chỉ kém chút là dán sát vào người Thương Viêm.
Điều này khiến Thương Viêm không thể không cảm thán, lực đạo của dân quê quả nhiên lớn vượt mức tưởng tượng. Xem ra, cho dù cậu có phí bao nhiêu võ mồm thì Lưu Kết Đăng cũng sẽ không buông tay cậu ra, nếu không thể đánh vậy thì trốn thôi. Thương Viêm vận dụng khí lực, đem Lưu Kết Đăng mềm nhũn một đống trên đất với vẻ mặt khiếp sợ kia kéo dậy, lôi cô ta chạy về hướng không có tang thi.
Lúc này Lưu Kết Đăng thật kinh ngạc, ánh mắt nhìn tang thi chằm chằm rốt cục cũng thu hồi, chuyển sang đặt trên người Thương Viêm, cô nhìn bóng dáng Thương Viêm đang kéo cô chạy, dưới tiếng gầm rú của tang thi, Thương Viêm đối với cô như là một ngọn đèn sáng, chói mắt và ấm áp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-phan-phai-he-thong-mat-the-he-thong-cua-nhan-vat-phan-dien/1340618/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.