Tuyết phủ trắng xóa cả cánh rừng, bóng dáng màu rêu nổi bật lên giữa màn tuyết trắng phau. Hình bóng ấy xoẹt qua như tia chớp, chỉ để lại vết hằn dài trên tuyết đọng.
Cảnh vật hai bên thoáng cái đã nằm lại sau lưng, dù cho Thanh Trạch khi bò đã dí sát người xuống thì Bạch Duẫn Dương đang bám rịt trên đầu gã vẫn bị thổi xù hết cả lông.
Thấy Thanh Trạch giảm tốc độ xuống dần, Bạch Duẫn Dương mới thả cái đuôi của mình ra, cúi đầu hỏi: "Sao thế, tới nơi rồi hả?" Cái đuôi ra to bè vỗ vỗ lên mặt tuyết, hai mắt Thanh Trạch trừng to nhìn cảnh tượng trắng xóa mịt mù phía trước. Tính tới giờ thì bọn họ đã đi sâu vào trong rừng rồi. Nơi đây vắng dấu chân người, tuyết phủ trắng tinh sau một đêm vần vũ, bốn bề trắng phau tràn vào đáy mắt, đẹp đến xiêu lòng.
Bạch Duẫn Dương ôm lấy đuôi mình, nhóc cũng biết rắn khi ngủ đông là ngủ mất vài tháng nên bao lời nói đều cất vào trong lòng. Nhóc ta khua khua cái chân, cảm nhận hơi ấm thấm vào từng thớ thịt, tò mò hỏi: "Sao không bò tiếp đi?" Không còn tiếng nói vang lên trong đầu như khi nãy nữa, bẵng đi một hồi im lặng Bạch Duẫn Dương mới nghiêng đầu, chồm người dậy rồi dẫm dẫm trên đầu rắn.
"Không lẽ ông bị lạc đường rồi hả?" Giọng nói ngọt như mật bỗng nâng cao tông lên, hiển nhiên là không tin được vào mắt mình.
Thanh Trạch hắng giọng một tiếng: Ngủ hơi lâu cho nên không còn ấn tượng là mấy.
Gã vừa tới ngọn núi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-manh-thu-hoanh-hanh/397128/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.