Cố Vân cũng rất muốn biết tại sao ả chỉ mới ra ngoài có một ngày thôi mà con ả đã có chuyện rồi!
"Đội trưởng Lâm, anh phải làm rõ chuyện này ra trò, hôm nay nhất định phải giao con súc sinh đó ra cho tôi." Toàn thân Cố Vân run bần bật, khuôn mặt cũng tính là xinh xắn nhăn nhúm lại, nhìn Bạch Duẫn Dương nằm im trong lồng bằng ánh mắt rét lạnh.
Chỉ cần nghĩ đến con trai vô tri vô giác đang nằm trên giường, thì lại hận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống con thú đó.
Nếu ánh mắt có thể giết người, e là bấy giờ con báo tuyết lông lá này đã không còn toàn thây rồi.
Bạch Duẫn Dương nằm trên đầu sư tử con hắt xì đầy chán chường, coi như không thấy ánh mắt u ám của Cố Vân, cứ như đối tượng mọi người đang nói đến không can hệ gì tới nó vậy.
Thậm chí nhóc còn thả lỏng phe phẩy cái đuôi, chọc cho Cố Vân tức nhe răng.
Ngay lập tức, hành vi gây sự như chuyện thường tình này khiến cho Cố Vân nổi trận lôi đình, hận không thể nhảy bổ vào bóp cổ nó.
Lâm Hoành Vĩ đau đầu không thôi.
Sau khi đi quảng bá xong ở thành phố S vừa mới về, còn chưa kịp thở đã bị Cố Vân đang nổi giận đùng đùng kéo quân đến trước cửa hỏi tội, để gây sức ép cho gã, ả ta còn kéo theo đội trưởng của ba đội còn lại.
Hiện giờ đội trưởng của cả năm đội tụ tập trong sân nhà gã, ả đàn bà này cứ nghĩ là mình có chỗ dựa nên liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-manh-thu-hoanh-hanh/397125/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.