Diệp Thần rất bình tĩnh, cầm chén trà trên bàn, nhấp một ngụm. Ngay cả đầu cũng chưa từng nâng lên, loại phụ nữ này cậu gặp không ít, không cần tốn sức cũng biết điều này đại biểu cho cái gì.
Diệp Thần như cười như không ngồi đó, vẫn duy trì tư thế bất động.
Thấy mặt Diệp Thần không chút thay đổi, Diệp Cẩn có chút nôn nóng, y không hiểu được Diệp Thần lúc này tý nào, điều này làm y cảm thấy không biết làm sao. Khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, đôi mắt khẽ híp, khóe miệng lạnh lùng, thoạt nhìn lãnh khốc mà ngoan lệ.
Ngón tay người phụ nữ trắng nõn, quấn lấy lọn tóc màu đỏ, đầu lưỡi hơi lộ, liếm đôi môi đỏ tươi. Không hề cố ý đè thấp thanh âm, cô nhẹ nhàng phát ra từng tiếng rên rỉ nhẹ, khiến cho mọi người hét chói tai.
Diệp Thần cười khẽ, người phụ nữ này rất biết tạo thế, cái gì cũng chưa làm mà đã dễ dàng đưa đến ánh mắt của mọi người. Khóe mắt nhướng lên, trêu chọc nhìn Diệp Cẩn, vẻ mặt hờ hững nhìn đồ ăn trên bàn, đây đều là món cậu hay ăn, ngay cả rau xanh cũng đều là món cậu thích. Diệp Cẩn, vì cái gì lại săn sóc tỉ mỉ như vậy? Diệp Thần cúi đầu, trong lòng có chút không biết thế nào, không thể phủ nhận, loại cảm giác này có thể làm cho người ta phát nghiện!
Trong đầu, chợt nhớ đến nội dung trong tiểu thuyết. Thân thể này đã sớm chết, Diệp Cẩn đã lấy dũng khí nào để sống sót? Vì báo thù, sinh sống ở hai bên hắc bạch… cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-lat-van-nam-xung-nghich-tap-ky/4579737/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.