“Đây rốt cục là cái thứ quỷ gì?” Trên mặt Takamoto hiện lên biểu tình kinh ngạc, thân mình lui vào trong vòng bảo hộ người có năng lực, đôi mắt thật nhỏ di chuyển, nhìn chằm chằm hai người một thú cách đó không xa.
Trải qua giao chiến, nghi hoặc trong lòng Diệp Cẩn càng sâu, nhìn Sakiko Suzuki đang vây công chính diện, nói: “Vây lấy nó, đừng giết chết, thứ này giết không chết đừng để lãng phí dị năng.”
Sakiko Suzuki gật đầu, phối hợp với Diệp Cẩn vây khốn thứ này. Từng đợt từng đợt hắc vụ tựa như linh xà, gắt gao trói chặt tứ chi của nó. Những người khác lúc này mới dám đến gần, nhìn thấy quái vật bị trói bởi hắc vụ, người không giống người, lại càng giống như trí thi Diệp Thần từng gặp.
“Sàn sạt…” Một trận tiếng bước chân hỗn loạn từ phía bên trái đi đến, nhiệt độ không khí giảm xuống, nước ở những chỗ trũng đã đóng băng mỏng, từ khe hở trên đỉnh động thỉnh thoảng rơi xuống bông tuyết, mang theo hơi lạnh.
“Đừng ra tay, là người quen.” Diệp Thần ngăn lại Mạc Phong, trời đã sáng một chút, cửa vào lúc đầu đã bị Trương Như Anh chặm lại, phải đi đường vòng qua bên phải hoặc cửa sau.
Quả thực, một phút sau, bên trái xuất hiện nhóm người Trương Như Anh, Long Tường Thiên dẫn đường, Mạc Quý và Manny một trái một phải đỡ Mạt Điểm ở giữa, sau đó là Đường Bưu và A Cửu, Trương Như Anh chú Đường và chó điên cản ở phía sau. Vừa đi ra khỏi khoảng hẹp, ngẩng đầu nhìn thấy nhóm người Diệp Thần.
“Diệp Thần, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-lat-van-nam-xung-nghich-tap-ky/4579690/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.