Huyết tinh đầy trời, làm cho một mảnh núi rừng nhuộm đỏ như máu, mùi hư thối nồng đậm tràn ngập cả không gian. Mọi người ít nhiều đều có vết thương, chỉ có Lý Huân hoàn hảo không tổn thương gì được Long Tường Thiên bảo vệ thật chặt, vẫn mang khuôn mặt ôn hòa tươi cười như cũ, lúc đầu còn chưa hiểu nụ cười này có gì không thích hợp.
Nhưng mà hiện tại mọi người đều bị thương, cả Long Tường Thiên cũng vậy, chỉ có Lý Huân một chút máu cũng không dính. Chỉ cần nhìn thấy hình ảnh này, tâm tư mọi người liền trở nên có chút vi diệu. Liên hệ lại với nụ cười vô hại của hắn, đều có chút phỏng đoán.
“Đừng kéo dài, chúng ta phải lập tức tìm cách trở lại đường phía dưới, chiếc xe còn ở dưới, vết thương trên người chúng ta cần băng bó, nội trong hai giờ phải tiêm huyết thanh.” Trương Như Anh níu mày, trên người che kín không ít miệng vết thương lớn nhỏ, quần áo hỗn độn, như ẩn như hiện lộ ra da thịt màu lúa mạnh, khiến cho mọi người thỉnh thoảng nhìn lén một chút.
Chú Đường nhíu mày, cởi áo khoác trên người, lạnh lùng nói: “Mặc vào.” Thanh âm khàn khàn lộ ra chút tức giận, khuôn mặt bình tĩnh thường ngày hiện lên chút sát khí.
Cảm nhận được sự ấm áp không phải của mình, thân mình Trương Như Anh có chút cứng đờ, khuôn mặt anh khí hiện lên chút xấu hổ, vành tai nhuộm lên màu hồng nhạt. Lập tức xấu hổ quay mặt, ho nhẹ hai tiếng đi đến đỡ Mạc Quý dậy, làm bộ như không có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-lat-van-nam-xung-nghich-tap-ky/4579684/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.