“Không được… ta phải mạnh mẽ lên.!!! không được phép từ bỏ.” Ánh mắt Hàn Phong loé lên một nét cương nghị, nhưng chẳng được bao lâu, hắn lại càng ngày càng không duy trì được ánh mắt cương nghị đó.
“ Hàn Phong, ngươi nhất định phải cố lên, không được buông xuôi như vậy.”Hàn Phong điên cuồng tự nhủ. Nhưng hắn cảm thấy bản thân càng chống cự thì trí nhớ của hắn càng ngày càng trôi đi một cách nhanh chóng hơn.
Ngây ngốc ở chỗ này trong một khoảng thời gian nhất định, hắn cũng hiểu ra một số quy luật của khoảng không gian này, cũng không thiếu những lần hắn cố gắng tịnh tâm, tìm hiểu về nơi này, cũng như tìm một phương thức để bảo trì đầu óc thanh tỉnh, cố thoát ra khỏi những ảnh hưởng của sự cô độc cùng sự trống rỗng trong phiến không gian, nhưng hầu như, mọi thứ đều không có tác dụng.
Hàn Phong đang điên cuồng nhắc nhở mình không được quên và chống lại cảm giác hư vô mờ mịt này thì hắn bỗng dừng lại. Sau đó hai mắt hắn loé lên một tia hưng phấn, dường như hắn đã ngộ ra một điều gì đó.
"Lần này không giống với những lần trước.. cảm giác này... nói sao nhỉ.. dường như sự cô độc cùng sự trống rỗng cũng không có gì đáng sợ cho lắm... hoá ra bản tâm mình từ trước đến giờ lại yếu ớt như vậy sao."
Lúc này, Hàn Phong mặc kệ cho trí nhớ trôi đi, nhanh chóng ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại ngồi xếp bằng, sau đó thở ra một ngụm trọc khí. Tại thời điểm này, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-lac-hong-he-thong/3210123/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.