Chiến An Tâm há mồm cắn, không cẩn thận cắn vào ngón tay Mộ Phong, hắn sửng sốt, chậm rãi rút tay
mình về, ngón tay hơi hơi phát đau nhưng hắn lại cảm thấy trong lòng run lên.
Hắn đi theo Chiến An Tâm mười mấy năm, ngày ngày đêm đêm nhìn nàng, đi theo nàng, đã trở thành thói
quen, nơi nào có Chiến An Tâm nơi đó chính là nhà của hắn, đó là nơi trái tim hắn ở.
Hắn vẫn luôn cho rằng, cái thế giới đã trở nên hỗn loạn làm người thất vọng tới cực điểm, chỉ có
Chiến An Tâm mới có thể khiến cho nội tâm hắn tìm được chút bình yên, chỉ có ở bên người nàng, hắn
mới tìm được một nơi mát lạnh.
Hắn vẫn luôn cho rằng như vậy.....
Vào đêm, thành trì nhỏ này càng náo nhiệt hơn so với ban ngày, cuộc chiến tấn công về phía nam đã
trải qua nửa tháng, căn cứ Thời Đại đã sớm hoàn thành công tác tuyển binh, bắt đầu phái binh lính
tới chiến trường phía nam, rất nhiên căn cứ hay đoàn đội nhỏ lẻ cũng bắt đầu tập kết xuất phát, đi
về hướng nam.
Người phụ nữ béo mang theo người tới, gõ cửa phòng Chiến An Tâm vài lần, nhưng không chờ được Chiến
An Tâm ra mở cửa, đã mang theo người đi mất vì không thể hiểu được nghĩ không muốn quấy rầy vị cô
nương trong phòng này.
Có khách hàng bắt đầu đi vào cái nhà thổ này, khung cảnh bắt đầu náo nhiệt lên, Chiến An Tâm ở
trong phòng đã ăn xong, nhàn chán mở cửa phòng, bò lên nóc nhà, nhìn phong cảnh thành trì nhỏ này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1529717/chuong-1326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.