Ở dưới tầng, Lưu Viện mang theo Hằng Hằng sắp đi đến phòng an ninh thì gặp gỡ Tiểu Mỹ đang đi về hướng cổng lớn, khuôn mặt Tiểu Mỹ đầy băng lạnh, mắt nhìn thẳng đi lướt nhanh qua bên người nàng và Hằng Hằng, Lưu Viện nhớ lời An Nhiên nói, gọi Tiểu Mỹ một tiếng:
"Tiểu Mỹ, từ từ đã, ngươi muốn đi ra ngoài hay sao? Bên ngoài có tang thi ...."
Lưu Viện còn chưa nói xong, Tiểu Mỹ khoác một chiếc áo gió đen quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Viện một cái, trong ánh mắt lóe lên sự điên cuồng không biết tên, vẻ mặt chán ghét nói:
"Quản tốt bảo vệ của ngươi và con trai của ngươi đi, chúc nhi tử của ngươi có thể sống đến thiên hoang địa lão!"
Lời nói ra làm Lưu Viện nổi giận, sự quan tâm trêи mặt đối với Tiểu Mỹ dần dần đọng lại, sau đó nghiêm mặt, thanh âm lạnh lùng nói với Tiểu Mỹ:
"Ngươi nói gì vậy? Vô duyên vô cớ trù ẻo con trai ta làm gì?"
Kỳ thật nàng chỉ muốn quan tâm hỏi han Tiểu Mỹ, rốt cuộc theo lời của An Nhiên, thì Tiểu Mỹ đi tìm nàng ấy, Lưu Viện cho rằng bệnh điên của Tiểu Mỹ đã khỏi, ai biết được vẫn điên điên khùng khùng như cũ, mở miệng ra trù ẻo Hằng Hằng, lời kia làm Lưu Viện tức điên rồi.
Mà thân ảnh Tiểu Mỹ đã đi xa, vóc dáng gầy gầy, thoạt nhìn có chút ai oán cùng phẫn nộ không biết tên.
Vốn dĩ con gái của nàng bằng tuổi với Hằng Hằng, đi nhà trẻ cũng cùng một lớp, thậm chí tố chất thân thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1528526/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.