Trêи đường nhỏ vào ban đêm, An Nhiên nghe Lưu Viện nói, nhắm mắt lại thở dài:
"Lúc ta còn trong bệnh viện, vẫn luôn mong có một đám người đến cứu ta, nhưng ta nghĩ hết tất cả các biện pháp, cứu viện vẫn không đến, từ lúc ấy ta đã biết, một người phụ nữ, nếu đem tất cả đặt cược lên người đàn ông, cho rằng cuộc đời này người duy nhất có thể cứu mình là đàn ông, vậy là mười phần sai, huống chi chúng ta còn là một người mẹ."
Tựa như bây giờ, ở trong tiểu khu này là an toàn, có sự che chở của Vân Đào, ăn mặc không lo, nhưng cứ như vậy sao?
Trong lòng An Nhiên có chút loạn, nàng vẫn không muốn để Lưu Viện trở thành người như Hồ Trinh và Trần Kiều, nhưng hiện tại nàng không quán Lưu Viện thì Vân Đào lại bắt đầu quán. Từ giờ khắc này, tựa hồ trong lòng An Nhiên ẩn ẩn có dự cảm, nàng và Lưu Viện cũng không phải một loại người.
Cùng Lưu Viện đi về, mở cửa ra, quay lưng nhìn Lưu Viện ôm Hằng Hằng đi vào nhà của nàng ấy, trong lòng An Nhiên càng rối loạn.
Từ trước tới nay, vì sợ Nhậm Hiền và Vân Đào đến trả thù, Lưu Viện vẫn luôn mang theo Hằng Hằng ở nhà An Nhiên, bây giờ, trong lòng Lưu Viện tựa hồ đã an nhàn, liền ôm Hằng Hằng trở về nhà mình.
Đối với việc này An Nhiên không thay đổi được ý nghĩ trong lòng Lưu Viện, nàng ôm Oa Oa về nhà, ru ngủ, sau đó ăn chút gì đó, rồi ngồi ở bên cạnh giường nhỏ của Oa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1528521/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.