An Nhiên nằm trêи mặt đất, gian nan bò về hướng Hằng Hằng, nàng chỉ cảm thấy dạ dày dâng lên một cỗ mùi tanh, đột nhiên ho khan, ho ra một búng máu.
Đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ nàng chịu vết thương nghiêm trọng như này, An Nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm suýt chút hôn mê bất tỉnh, nhưng tiếng khóc của Oa Oa bên tai lại làm nàng không yên lòng, duỗi tay như muốn đẩy ra tiểu thân mình của Hằng Hằng đang chạy đến hô:
"Oa Oa.... nữ nhi a, Hằng Hằng, Hằng Hằng mau ôm Oa Oa chạy đi... chạy.."
Hằng Hằng không để ý nàng, cũng không để ý Lưu Viện, thân mình nho nhỏ, ôm Oa Oa đang thút thít không ngừng, trực tiếp chạy về phía Vân Đào, cho đến khi cẳng chân nhỏ nhỏ điên cuồng chạy đến bên người Vân Đào, Hằng Hằng đặt Oa Oa ở trêи mặt cỏ, bổ nhào lên người Vân Đào, dùng tay nhỏ chân nhỏ, tay đấm chân đá với lưng hùm vai gấu Vân Đào, trong miệng kêu lên:
"Không được khi dễ mẹ ta, không cho ngươi khi dễ mẹ ta, ta đánh chết ngươi, không cho ngươi khi dễ mẹ ta a a a!"
An Nhiên nằm trêи mặt đất nhìn nữ nhi của mình bị đặt trêи cỏ còn đang khóc lớn, nàng một bên ho khan, một bên gian nan bò về hướng Oa Oa, khó khăn lớn mới bò đến bên người Oa Oa, bế lên nho nhỏ nhân nhi, ôm vào trong ngực, An Nhiên đã khóc đến hai mắt mơ hồ.
Oa Oa đáng thương của mẹ, Hằng Hằng như thế nào ôm ra a? Hằng Hằng mới lớn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1528516/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.