Hồ Trinh ôm A Văn khuôn mặt là nụ cười nhưng trong lòng ẩn ẩn đau, nàng biết đứa nhỏ trong lòng ngực mình không phải là thân sinh, nhưng qua mấy ngày nàng cũng thực nỗ lực xem A Văn như con ruột của mình, điều này cần thời gian, hiển nhiên không phải ngày một ngày hai là có thể làm sự thật phai nhạt.
An Nhiên không nói nữa, rũ mắt xuống lúc này thật sự không biết nên nói gì mới tốt, nàng muốn nói, ví dụ như Hồ Trinh nên quên đứa nhỏ vô duyên kia đi, về sau xem A Văn như con ruột của mình linh tinh, những lời này chính Hồ Trinh cũng hiểu, nhìn bộ dạng này của Hồ Trinh, cũng đã rất nỗ lực quên đứa bé kia.
"Đúng rồi, ta có thể giúp ngươi làm gì không?" Không khí có chút trầm mặc, Hồ Trinh rất khách khí hỏi, nàng hít sâu một hơi, ôm A Văn nhìn một vòng trái phải, thấy An Nhiên không trả lời, lại nhìn một vòng chậu hoa hoa thảo thảo đang sinh trưởng tươi tốt phía sau An Nhiên, thấy kỳ quái hỏi một câu:
"Những bông hoa này nhìn cũng thực tươi tốt, vì sao chúng nó lại tươi tốt đến như vậy?"
An Nhiên quay đầu lại, theo ánh mắt Hồ Trinh nhìn thoáng qua, lại quay đầu nhìn vai Hồ Trinh đã thả lỏng, không trực tiếp giải thích mấy thứ này, chỉ như nhân tiện nói:
"Đúng vậy, nhìn thực tốt, thật xinh đẹp."
Nàng không phải muốn dấu diếm Hồ Trinh nhưng sự tình phát sinh trêи người nàng ngay chính nàng cũng không rõ, nói ra sợ Hồ Trinh cũng giống Trần Kiều dùng loại ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1528453/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.