Hoài Lân mơ mơ màng màng tỉnh lại, không rõ đã trôi qua bao lâu.
Cậu được Lục Tinh Triệu bế trong lòng, cả nhóm đang lần mò rời khỏi tầng sâu của căn cứ S.
Lúc này, vì nhiệt độ hạ đột ngột, cả khu vực bắt đầu rơi tuyết.
Căn cứ S bị sương mù lạnh giá bao phủ, trông mờ ảo như giấc mơ Hoài Lân từng thấy—giống hệt không sai một ly.
Lục Tinh Triệu nhanh chóng phát hiện cậu đã tỉnh, liền đưa tay sờ nhẹ lên má cậu, thấp giọng hỏi:
“Có chỗ nào không thoải mái không?”
Hoài Lân thành thật nói:
“Choáng đầu, đứng không nổi. Anh cứ bế em tiếp đi.”
Lục Tinh Triệu thuận theo, đổi sang kiểu bế công chúa.
Hoài Lân lại có chút ngượng ngùng, vùi đầu vào ngực anh.
“Em đã trả lại hồn thạch cho cái… tồn tại đó rồi. Nhưng hắn cũng chẳng có cách gì.” Hoài Lân nói nhỏ, “Anh… có lẽ… chúng ta thực sự chỉ còn lại màn đêm này thôi.”
Lục Tinh Triệu nghe vậy, liền “suỵt” một tiếng, ra hiệu cậu đừng nói nữa.
Những người xung quanh nhìn hai người họ một lúc, sau đó lặng lẽ vượt qua, tiếp tục rời khỏi căn cứ, mỗi người đi về một phương, chìm dần vào màn sương mù dày đặc—đạp lên con đường chưa hề thấy điểm cuối.
Lục Tinh Triệu bình thản nói:
“Bọn anh đều biết cả rồi, Hoài Lân. Đừng buồn nữa, anh đưa em về, chúng ta về nhà.”
Lục Tinh Triệu huýt sáo một tiếng dài, lập tức một cơn gió lớn ào tới.
Tiểu Bạch Long từ trên cao hạ xuống, vươn một vuốt ra từ trong lớp sương dày, cẩn thận muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295163/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.