Hoài Lân lạnh giọng:
“Ông không sợ Bạch Như An chết sao? Hắn là người duy nhất hiểu được kỹ thuật cấy ghép tinh hạch, nếu muốn kiểm soát hồn thạch, ông vẫn cần hắn mà.”
Khóe miệng Lưu Quốc Toàn khẽ cong lên một nụ cười khinh miệt:
“Cậu có thể giết được hắn không? Thử xem đi, thanh niên.”
Tay cậu nắm chặt khẩu súng, nòng súng vẫn đang chĩa vào huyệt thái dương của Bạch Như An.
Ngón tay cậu bắt đầu run nhẹ.
Cậu… thật sự có thể nổ súng sao?
Người đàn ông này, là nghĩa phụ đã nuôi cậu lớn lên, là người thân duy nhất cậu có từ nhỏ, chưa từng làm điều gì có lỗi với cậu.
Nhưng cũng chính hắn—trong cả hai lần tận thế—đã đứng về phía tàn độc, phụ họa cho cái ác…
Bạch Như An là chìa khóa duy nhất có thể thao túng được hồn thạch!
Nếu giết hắn, giấc mộng quyền lực của Lưu Quốc Toàn sẽ sụp đổ ngay từ gốc rễ! Hoài Lân không ngừng lặp lại điều đó trong đầu.
Ngón tay đang đặt trên cò súng, trong lúc run rẩy dữ dội, rốt cuộc cũng chậm rãi—siết lại.
“Đoàng—!”
Trước người Lưu Quốc Toàn bỗng hiện ra một lớp băng tuyết, viên đạn mà Hoài Lân b*n r* lập tức bị đông cứng giữa không trung, không thể tiến thêm nửa phân.
Hoài Lân mang theo cả một bụng phẫn hận, như trút hết lên loạt đạn vừa rồi, dốc toàn lực bắn thẳng về phía Lưu Quốc Toàn.
“Ha, đáng tiếc, cậu chỉ là một dị năng giả có năng lực tiên đoán.” Lưu Quốc Toàn điềm tĩnh nói, “Nếu cậu có sức chiến đấu ngang bằng ‘Dấu hiệu của chư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295156/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.