Mộ của họ đặt dưới lòng đất, bốn phía được bao quanh bởi dòng nước ngầm. Ở giữa là hai mô đất nhỏ đơn sơ, bia mộ phía trên lần lượt khắc tên của họ.
Hoài Lân và Lục Tinh Triệu đứng lặng hồi lâu, rồi Hoài Lân khẽ nói:
“Ba ơi, đợi tụi con đi xem ‘Con thuyền Noah’ xong, về con sẽ vẽ cho ba một bức tranh. Sau này, khi chính thức lên vũ trụ, con sẽ mang ba theo cùng.”
“Còn cả Nghiêm Phi Quang nữa, em cũng mang đàn violin của anh đi rồi. Anh để lại tổng cộng hai mươi ba bản thu âm, biết đâu sau này sẽ phải phát trên tàu vũ trụ đó, vui không, nhạc sĩ đại tài?”
Lục Tinh Triệu đứng bên cạnh, rất lâu sau mới chậm rãi lên tiếng:
“Chiếc thuyền Noah này nhất định sẽ hoàn thành. Hy vọng của chúng ta nằm ở phía trước. Tôi sẽ tiếp tục đồng hành cùng Hoài Lân, xin hai người yên tâm.”
Hoài Lân khẽ mỉm cười, dựa vào lòng anh, ánh mắt sâu thẳm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Rêu xanh phủ kín, ánh nến yếu ớt thắp thành hàng, chiếu lên bia mộ những bóng chữ sâu hun hút.
Trong tiếng nước róc rách, thấp thoáng là tiếng ngâm nga trầm dài của Tiểu Bạch Long.
Lần này họ đã quen đường quen nẻo, một lần nữa theo lộ tuyến đã mở đi về phía căn cứ chính.
Trên đường đi, những trạm tiếp tế đã không còn ai trông giữ, chỉ để lại một chút nước uống và đồ ăn, tất cả đều dán dòng chữ giống nhau:
【Xin hãy để lại ít nhất một nửa cho người đến sau.】
Hoài Lân chú ý đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295147/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.