Dựa vào việc cảm nhận loại năng lượng này, anh trầm giọng đáp:
“Nhiều thế này thì chắc không đánh lại được. Tí nữa anh ôm em lao ra ngoài luôn…”
“Vậy là đủ rồi.” Hoài Lân gật đầu.
Lục Tinh Triệu lập tức hiểu ý cậu, Hoài Lân vẫn quyết định đi gặp vị tổng chỉ huy truyền thuyết của căn cứ S kia.
Lục Tinh Triệu bèn ho nhẹ một tiếng, nghiêm giọng nói với Bạch Như An:
“Hoài Lân còn gọi ông một tiếng nghĩa phụ, tức là vẫn xem như người một nhà. Nhưng nếu ông dám có ý đồ xấu—chỉ cần cậu ấy gọi ông là ‘Bạch Như An’ một lần—tôi sẽ chặt ông ngay tại chỗ.”
Bạch Như An: “……”
Trận đấu lừa qua gạt lại lần này giữa hai cha con , Hoài tiểu ảnh đế và Bạch đại ảnh đế—rốt cuộc vẫn là “lão làng giang hồ” Bạch Như An nhỉnh hơn một bậc. Quả nhiên, gừng càng già càng cay.
Nhưng nếu nói về hậu thuẫn—rõ ràng tiểu ảnh đế Hoài Lân mới là người có chỗ dựa cứng hơn. Dù sao bên cạnh cậu còn có Lục Tinh Triệu, vừa là thần hộ mệnh vừa là thần pháo trận.
Nửa tiếng sau.
Hoài Lân theo Bạch Như An bước vào phòng làm việc. Khi được gọi video để gặp mặt Tổng chỉ huy căn cứ S, cậu vẫn còn hơi choáng váng vì bất ngờ.
Không ngờ, vị chỉ huy viên tóc đã hoa râm, chừng gần sáu mươi tuổi kia, vừa lên sóng đã đi thẳng vào vấn đề:
“Chuyện cậu nói, sau lần bình minh thứ bảy nhân loại sẽ diệt vong—tôi đã biết. Tổng kết lại thì, một nghìn hai trăm ngày nữa, những người sống sót
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295138/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.