Toàn thân Hoài Lân khẽ run rẩy. Một lúc lâu sau cậu mới ngừng khóc, hạ giọng hỏi:
“Di… di thể của Tiểu Nghiêm ở đâu?”
“Chôn bên đường.” Đan Triết đáp nhạt, “Bọn chúng vốn định mang về treo lên thị chúng, nhưng anh giữa đường đánh cắp lại được, chôn ở ven đường. Không dám… không dám để lại dấu vết, sợ bị phát hiện.”
Đan Triết là người lanh trí nhất trong nhóm, rõ ràng có cơ hội trốn thoát trong yên lặng, nhưng anh lại lựa chọn quay lại lấy thi thể Nghiêm Phi Quang—vì thế mà bỏ lỡ cơ hội duy nhất để sống sót.
Những khúc quanh nguy hiểm và hồi hộp ấy, anh chỉ dùng vài câu nhạt nhẽo để lướt qua.
Mọi người đều im lặng. Không ai muốn khơi lại đoạn ký ức đẫm máu ấy, chỉ đồng loạt cúi đầu. Trong lòng mỗi người, chẳng biết có phải cũng đang hiện lên nụ cười ngốc nghếch dịu dàng đặc trưng của Nghiêm Phi Quang hay không.
Một lúc sau, Đan Triết lên tiếng hỏi khẽ:
“Còn Lục Tinh Triệu đâu? Anh ta sao có thể để một mình em vào đây?”
Hoài Lân khẽ thở dài, chậm rãi kể lại mọi chuyện xảy ra trong hai ngày qua.
Nghe xong, Đan Triết hít sâu một hơi :
“Em đang đùa với lửa đấy!”
“Vì em cần ‘bóc hạt dẻ trong lửa’.” Hoài Lân trầm giọng đáp, “Em không định tẩy não lại đám tín đồ kia. Em chỉ cần mượn tạm sức mạnh niềm tin của họ một thời gian. Tiểu Cam, em phát hiện… hình như anh em cũng tin em thật sự là thánh tử. Dị năng của anh ấy… đã dần chạm tới tầng sâu nhất, mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295136/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.