Hai người bắt đầu trò chuyện về chủ đề “người cha”. Hoài Lân từ nhỏ chưa từng gặp cha ruột, nên phần lớn thời gian chỉ biết hỏi han Lục Tinh Triệu. Và Lục Tinh Triệu thì kiên nhẫn kể cho cậu nghe.
“…Cha anh là một người cực kỳ cố chấp,” Lục Tinh Triệu khẽ lắc đầu, “dù biết rõ mình sai, ông ấy vẫn sẽ cứng đầu cãi tới cùng, lớn tiếng nói ra những điều chẳng có lý lẽ gì cả. Bây giờ ngẫm lại mới thấy, có lẽ khi đàn ông đến một độ tuổi nào đó… thì đôi lúc cũng giống như con nít vậy.”
“Có lẽ là vì cha anh lớn hơn anh gần bốn mươi tuổi,” Hoài Lân lắc lắc hai chân, nói giọng bâng quơ, “lúc anh còn đang đi học thì ông ấy đã là một ‘đứa trẻ già’ rồi. Còn em… em thậm chí không biết cha ruột mình bao nhiêu tuổi.”
“Em chỉ nhớ hồi nhỏ, mỗi lần sinh nhật, Bạch Như An đều tặng em hai phần quà. Một phần là của ông ấy, còn phần kia… là thay cha em tặng. Còn có cả thiệp chúc mừng nữa. Em từng cất kỹ hết vào một cái hộp, nhưng sau tận thế, nó bị thất lạc rồi.”
“Anh cũng biết vẽ thiệp đó.” Lục Tinh Triệu mỉm cười nói.
Hoài Lân khẽ cười đáp lại, rồi lại bất chợt thở dài: “Thật ra em đã quen rồi. Em nghĩ một mình cũng chẳng sao cả. Em không cần giao tiếp, cũng không cần cha ruột. Nhưng ánh mắt của mọi người nhìn em… luôn là thương hại.”
Từ nhỏ Hoài Lân đã mất cha ruột, lại mắc chứng sợ giao tiếp. Mỗi người gặp cậu đều là vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295121/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.