“Ha, cậu nói như thể tôi chắc chắn sẽ gặp được vậy…” Bạch Như An tự giễu lắc đầu.
Nghiêm Phi Quang cười đến mắt híp cả lại, cũng khẽ lắc đầu theo.
Bạch Như An xoay người lại, chăm chú đánh giá cậu một lúc, nụ cười trên mặt cũng thu bớt, nói: “Cậu… tôi luôn muốn hỏi cậu một câu.”
Nghiêm Phi Quang dịu dàng gật đầu.
Bạch Như An nói: “Cậu rốt cuộc… có phải là dị năng giả không? Tôi làm nghiên cứu bao nhiêu năm, chưa từng gặp trường hợp đặc biệt như cậu—‘Toàn năng’ rốt cuộc là loại dị năng gì? Chẳng lẽ các cậu không có khái niệm nào sao?”
“Người thông minh như nghĩa phụ đại nhân, hẳn cũng biết ‘dị năng’ có phạm vi rộng thế nào. Nếu trí tuệ bình quân của con người nằm trong khoảng 100 đến 200, vậy đột nhiên có người đạt đến 250, thì rốt cuộc người đó có tính là dị năng giả không?” Nghiêm Phi Quang mỉm cười nói.
Ánh mắt Bạch Như An trở nên sâu xa, thấp giọng nói: “Cậu không phải người bình thường, tại sao lại ở lại cạnh Tiểu Ngoan mà ẩn danh? Cậu rốt cuộc có âm mưu gì?”
“Thứ nhất, tôi không phải người của Giáo hội Phán Xét, cũng không thuộc bất kỳ thế lực kỳ quái nào, tôi tự nguyện đến căn cứ 12 này;
Thứ hai, tôi không phải ‘người thứ hai’ mà Hoài Minh sắp đặt. Trong lời tiên tri ‘Dấu hiệu các vì sao, soi sáng bình minh’ ấy, cũng không hề có cái tên ‘Nghiêm Phi Quang’ mà.”
Nghiêm Phi Quang cười nhẹ, khẽ vẫy tay, nói tiếp:
“Thứ ba, tôi rất thích Hoài Lân. Tôi không có âm mưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295119/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.