Tuy không nghe được cụ thể, nhưng cảm giác lại cực kỳ đen tối, rất mờ ám, khí nóng mơ hồ lan khắp cả phòng.
“…”
Lục Tinh Triệu ngồi ở mép giường, như thể vừa bị tấm ván giường nung bỏng, lập tức bật dậy, ho khan một tiếng:
“Em… ừm, em định ngủ chưa?”
Hoài Lân trừng mắt nhìn anh:
“Ngủ!”
Lục Tinh Triệu: “…”
Thật khiến người ta không thể chống đỡ… Một bên là bối rối đến đỏ mặt tim run, một bên lại táo bạo thẳng thắn đến không ngờ, ánh mắt nóng bỏng đầy mê hoặc cứ nhìn chằm chằm không rời… Dù có là sắt đá, cũng khó mà không rung động.
Lục Tinh Triệu thở gấp, lập tức uống một hơi hết cốc nước lạnh trên bàn, gồng mình nói:
“Ngày mai anh sẽ chuẩn bị sinh nhật cho em, ngủ sớm đi.”
Anh thật ra chỉ muốn nhắc bản thân: Hoài Lân vẫn chưa đủ tuổi. Nhưng Hoài Lân lại phối hợp nhiệt tình:
“Em đồng ý! Tốt nhất là ‘ngủ sớm’ đó!”
Lục Tinh Triệu cảm thấy trong lòng như có một vạn ảnh đế đang gào thét, đành nghiêm mặt nói to hơn:
“Ngủ!”
Hoài Lân cười híp mắt:
“Nãy giờ toàn nói ngủ mà, mau tới đây đi, quan nhân~”
Cậu uốn người tạo dáng yêu kiều, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh ra hiệu cho Lục Tinh Triệu cùng nằm xuống.
Lục Tinh Triệu nội tâm đấu tranh kịch liệt, cuối cùng vẫn không nỡ rời khỏi cậu, lặng lẽ chui vào chăn.
Tắt đèn rồi, tiếng thở của Hoài Lân chậm rãi, đều đều.
Lục Tinh Triệu nghĩ thầm: Hoài Lân bình thường không dễ ngủ như vậy, chắc lại đang diễn…
Ai… Anh cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295114/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.