“Quả thực tôi cần Hoài Lân,” Bạch Như An nhìn họ, ánh mắt vừa từ bi vừa lạ lùng như mang theo nỗi xót thương kỳ dị, “nhưng cuối cùng, quyết định vẫn phải do các cậu tự đưa ra.”
“Có một chuyện cuối cùng, tôi muốn nói cho hai cậu biết.”
“Dự ngôn cuối cùng mà Hoài Minh để lại, là về cách kết thúc tận thế. Ông ấy để lại một câu nói—‘Dấu hiệu của muôn vì sao, sẽ chiếu rọi bình minh’. Mệnh lệnh cuối cùng mà ông ấy giao xuống, là phải điều Lục Tinh Triệu—tới bên cạnh Hoài Lân, vào đúng một năm trước ngày tận thế bắt đầu.”
Ngay cả chuyện này… cũng không phải ngẫu nhiên sao?
Hoài Lân nghĩ: Phải rồi. Nếu ba ruột của cậu—Hoài Minh—cũng từng mơ thấy tương lai mười mấy năm sau như cậu, vậy thì ông ấy sắp xếp mọi chuyện đâu ra đấy, hoàn toàn nằm trong dự liệu… cũng chẳng phải chuyện không thể.
Hoài Lân lơ đãng kết thúc cuộc trò chuyện, đến cả Bạch Như An nói gì tiếp theo cũng chẳng nghe rõ nữa.
Tối hôm đó, cậu một mình đi lòng vòng khắp căn cứ, ngay cả Lục Tinh Triệu cũng không tìm được cậu.
Đến giờ đi ngủ, Lục Tinh Triệu mới phát hiện trên giường mình đang có một khối u to tướng lăn qua lăn lại. Từ trong chăn vọng ra tiếng Hoài Lân:
“Haizz! Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu… Cha ruột em mà cũng lợi hại như vậy à!”
Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, ngồi xuống bên giường, vỗ vỗ lên tấm chăn phồng lên, dịu dàng nói:
“Tiểu Quỳ, thật ra anh nên cảm ơn cha em mới đúng! Là ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295112/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.