Hoài Lân hai tay mỗi tay cầm một cây que chọc mèo, vẻ mặt chẳng có gì tốt lành.
Đan Triết đẩy gọng kính, bên hông là còng tay, súng lục, roi điện, đủ cả.
Nghiêm Phi Quang làm nhiệm vụ thư ký, ôm một tập tài liệu đứng bên chờ ghi chép.
Cao lão đại thân hình vạm vỡ, đứng chắn ở cửa, kéo cửa ra.
Lục Tinh Triệu áp giải người bước vào.
Người kia dáng dấp không cao không thấp, vóc người khá gầy, diện mạo không thể gọi là anh tuấn, nhưng cũng chẳng tầm thường — chỉ có thể nói là thanh tú, càng nhìn càng thấy dễ chịu. Hắn mặc sơ mi bình thường, bên ngoài khoác một bộ đồ tác chiến đặc chủng. Nếu chen vào giữa đám đàn ông vạm vỡ của Kỷ Thần, e rằng sẽ chìm nghỉm ngay lập tức.
Vừa bước vào, hắn liền nhìn về phía Hoài Lân, ánh mắt lướt từ đầu đến chân, quan sát không chút che giấu.
Hoài Lân vừa ngẩng đầu nhìn, lập tức kinh hoàng đến sững người!
“Bộp!” – “Cạch!”
Hai cây que chọc mèo trên tay cậu đồng thời rơi xuống đất.
Tất cả mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liên tục đảo mắt nhìn giữa Hoài Lân và người mới đến.
Một lúc lâu sau, người kia dè dặt giơ tay chào:
“Tiểu Quỳ, lâu rồi không gặp.”
Hoài Lân còn đang há miệng chưa khép lại, khổ sở gọi:
“Bạch… Bạch Như An… Sao chú lại trà trộn vào đội ngũ của Kỷ Thần!?”
Mọi người: “……”
Ngay cả Lục Tinh Triệu cũng sững sờ, buông tay đang áp chế người kia, lắp bắp:
“Cha nuôi…?”
Bạch Như An, nhân vật số hai của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295109/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.