Lục Tinh Triệu nhìn cậu đầy yêu thương, trong lòng nghĩ: Đáng yêu thật đấy, sau này bắn thêm vài con chim, để dành cánh gà lại cho Hoài Lâm ăn.
Lúc này, cây nến và bình hoa trên bàn đã bị dọn ra bậu cửa sổ vì vướng víu.
Ánh nến lay động biến mất, không còn bầu không khí được cố ý dàn dựng nữa.
Chính trong sự tĩnh lặng và đời thường này, cả hai người lại cảm thấy bình tâm trở lại, có một cảm giác thoải mái và tự nhiên.
Lục Tinh Triệu nói: “Hoài Lâm, thật ra hôm nay, anh vốn có rất nhiều điều muốn nói với em.”
Hoài Lâm nghĩ: Em biết mà, em cũng có rất nhiều điều, muốn nghe anh nói.
“Anh tuy luôn ở bên em, cũng đã hiểu em nhiều điều, nhưng vẫn cảm thấy muốn hiểu thêm nữa.” Lục Tinh Triệu khẽ thở dài. “Mỗi ngày bên em đều là một điều bất ngờ, giống như lật mở một cuốn sách không có hồi kết, anh không biết trang tiếp theo là gì, chỉ biết rằng mỗi trang đều khiến anh cảm thấy vui mừng hoặc cảm động… Cảm giác đó khiến anh rất vui, nhưng cũng có phần tự ti.”
Hoài Lâm không nói gì, tuy cậu rất muốn đùa giỡn để anh bớt căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ấy của anh, cậu đã im lặng.
Lục Tinh Triệu do dự một lúc, lại thở dài: “Xin lỗi, hình như anh nói hơi nhiều… Thật ra, anh chỉ muốn hỏi em một câu. Hoài Lâm, em có nguyện ý tiếp tục… ở bên cạnh anh không?”
Hoài Lâm gật đầu thật mạnh, chờ anh nói tiếp—“ở bên anh đến hết cuộc đời”? Hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295097/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.