Cãi qua cãi lại một hồi, cả hai phe đều kiệt sức. Ngay cả Tiểu Bạch Long và chim béo cũng không giãy được nữa.
Hai con dị chủng to lớn vẫn cứ dính chặt lấy nhau, thở hồng hộc, cụp tai rũ cánh, bất lực nhìn đám người.
Hoài Lân cũng cảm thấy khô cổ, dứt khoát vung tay chỉ huy:
“Qua sông.”
Lại gần xem mới thấy, hai con dị chủng này to khủng khiếp thật sự, kích thước phải ngang tầm tòa nhà bốn năm tầng. Nếu so về chiều dài thì Tiểu Bạch Long còn kinh khủng hơn, uốn lượn dài đến cả trăm mét, cơ thể thon dài đến mức chẳng giống cá trắng đuôi ngắn, mà giống một con bạch long thật sự.
Hiện giờ “Long Vương gia” đang vô tội mà trừng trừng đôi mắt cá đen ngòm, lặng lẽ nhìn bọn họ.
Nghiêm Phi Quang vẻ mặt đầy xót xa, ôm bình nước của mình chạy lon ton đến bên cạnh, rưới từng ít nước lên thân cá để giữ ẩm—nhưng không nghi ngờ gì, đó đúng là muối bỏ biển. Chút nước ấy vừa chạm vào vảy cá đã lập tức biến mất không thấy tăm hơi.
Tuy vậy Tiểu Bạch Long vẫn rất biết ơn, đôi vây nhỏ trên bụng trắng hếu “nhẹ nhàng” vỗ vào lưng Nghiêm Phi Quang, “nhẹ nhàng” đến mức tiễn luôn người ta bay xa hai mét.
“……”
Hoài Lân âm thầm bước lùi ra xa vài bước, rồi mở miệng nghiêm túc:
“Hay là bọn mình tìm cách… cạy cái mông con chim kia ra khỏi miệng cá trước?”
“Đến lúc thánh kiếm vật lý ra sân rồi.” Đan Triết gật gù.
Lục Tinh Triệu lau mặt, tự giác đứng sát bên cạnh Hoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295083/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.