Hoài Lân vừa cảm khái xong, Đan Triết đã lạnh giọng dội nước:
“Loại chim này chỉ nhìn thì thấy béo, thực tế chẳng có bao nhiêu thịt. Combo gà rán?? Tính ra chắc được vài miếng gà nhỏ “
Cao lão đại gật đầu liên tục:
“Chuẩn rồi, hoàn toàn không đủ ăn. ‘Combo’ cái trứng ấy.”
Hai người anh một câu tôi một lời, đem cái gọi là “combo gà ” mắng đến chẳng còn gì.
Lục Tinh Triệu cuối cùng cũng mở miệng, giọng bất đắc dĩ:
“Có thể tập trung vào tình hình nguy cấp trước mắt được không?”
“Đấy, mấy người đúng là không thực tế.” Hoài Lân nghiêng đầu phụ họa, nghiêm túc nói, “Việc bây giờ là giết gà, vặt lông, cắt tiết trước đã.”
Lục Tinh Triệu: “…”
Anh không nói một lời, khoác cung tên lên lưng, im lặng phóng lên nóc nhà bên cạnh.
Con gà này… Không, con chim này quá lớn.
Dùng súng e rằng không đủ sức sát thương hiệu quả, mà nếu dùng vũ khí hạng nặng thì lại dễ ảnh hưởng đến cả căn cứ. Vì thế, Lục Tinh Triệu lựa chọn cung tên.
Với lực tay và độ chính xác của anh, cung tên cũng đủ trở thành vũ khí hạng nặng.
Mũi tên bay thẳng , cũng chẳng thể bật lại như đạn, nhưng trong tầm mắt của Lục Tinh Triệu, nó sở hữu quỹ đạo ổn định nhất.
Ngay khoảnh khắc anh buông tay, mũi tên rời dây như sao băng xé gió lao vút đi.
Con chim khổng lồ khi đối đầu với Lục Tinh Triệu, chỉ có thể dựa vào ưu thế tuyệt đối về hình thể.
Nó không ngừng vỗ đôi cánh khổng lồ, tạo nên luồng cuồng phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295080/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.