Lần này khi tỉnh lại, sự thay đổi trên người Hoài Lâm khiến Lục Tinh Triệu không khỏi kinh ngạc.
Trước đây, Hoài Lâm gần như chưa bao giờ gỡ bỏ lớp vỏ yếu đuối giả tạo của mình. Cậu giống như một con cáo tuyết non nớt, luôn quấn mình trong lớp lông trắng mềm mại, tận lực dùng vẻ ngoài hoàn toàn vô hại để hạ thấp cảnh giác của kẻ thù.
Nhưng bây giờ, Hoài Lâm không còn cố ý duy trì điều đó nữa. Cậu đã thực sự trưởng thành, đến độ gần như sắp lột xác – sẵn sàng phô bày nanh vuốt, dùng mũi nhọn của bản thân để đe dọa kẻ địch.
Ví dụ như bây giờ, Hoài Lâm hỏi: “Gia nhập giáo phái Phán Xét của các người, rốt cuộc thì được lợi gì?”
Sứ giả Bình Minh mỉm cười: “Đối với cá nhân các cậu mà nói, gần như chẳng có lợi ích gì cả.”
Ngay từ câu đầu tiên, hắn đã thoát hẳn khỏi giọng điệu dụ dỗ quen thuộc của các nhóm tà giáo, mà trực tiếp, thẳng thắn đối diện với Hoài Lâm: “Thế giới này đã cận kề sụp đổ, đến lúc đó, không ai có thể thoát khỏi diệt vong. Các cậu thật sự cam tâm thủ ở một góc, để rồi cũng chết như bao người khác sao? Như cổ nhân từng nói: ‘Ngồi chờ chết – là điều mà anh hùng có thể làm sao?’”
Hoài Lâm hơi nghiêng người về phía trước, làm ra vẻ lắng nghe chăm chú: “Vậy ngoài ngồi chờ chết ra, các người định nói còn có cách khác?”
“Giáo tông của chúng tôi đã tiếp nhận được lời phán truyền của thần linh. Bảy thiên sứ hủy diệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295075/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.