Bởi vì anh từng nói: “Vì em, anh có thể làm được tất cả.”
Thế giới trước đã dùng toàn bộ sự thật để viết nên một khúc dân ca tàn nhẫn: Núi mòn, sông cạn, đông sấm nổ vang, hạ tuyết trắng xóa, trời đất hợp nhất…
Khúc dân ca ấy giống hệt như Lục Tinh Triệu — vụng về lời lẽ, cả đời chưa từng nói một chữ “yêu”. Anh chỉ dùng tất cả hành động, viết tiếp câu sau bằng chính sinh mệnh mình:
“Chưa từng dám rời xa em.”
Khóe mắt Hoài Lâm dần ươn ướt, nước mắt trào lên nghẹn ngào, không thốt nên lời.
Từng cảnh từng cảnh hiện lên trong đôi mắt cậu như một đoạn phim tua ngược — Lục Tinh Triệu gọi tên cậu đầy hoảng hốt, sợ rằng não bộ cậu đã chịu tổn thương không thể cứu vãn.
Hoài Lâm đưa hai tay ôm chặt lấy cổ Lục Tinh Triệu, rất lâu sau mới nghẹn ngào thì thầm: “Anh… em cũng yêu anh.”
Trong đầu Lục Tinh Triệu ầm vang , ngàn vạn câu nói cùng lúc ùa về như thủy triều, lại tựa cánh chim vụt qua — chưa kịp nắm lấy đã tan vào tiếng nức nở yếu ớt của Hoài Lâm.
Anh ôm trọn lấy cậu, ngửa lưng nằm dưới đất, để mặc cậu dựa vào ngực mình. Giây phút này, mọi cảm giác đều không lời nào miêu tả được — hơi thở của Hoài Lâm phả nhẹ bên cổ anh, chỉ vậy thôi, cũng đã trở thành một món báu vật cần được nâng niu.
“...Hoài Lâm.” Cuối cùng Lục Tinh Triệu ngập ngừng gọi tên cậu, giọng nói khàn đặc vụng về.
Nhưng Hoài Lâm đã ngất lịm.
Về sau, Hoài Lâm mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295066/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.