Cảm nhận được sự tiếp cận của Lục Tinh Triệu, nó lập tức quay lại, dựng người lên trong tư thế phòng ngự, toàn thân căng ra sẵn sàng tấn công — cực kỳ có khí thế.
Còn người chủ đang nằm rạp trên đất thì bị đạn gây mê đánh gục, nửa ngày chưa bò dậy nổi, chỉ thều thào:
“Tôi đầu hàng! Tôi không có ý gây hấn đâu… InuYasha, ngồi xuống!”
Lục Tinh Triệu khi lạnh mặt có sức ép không dễ xem thường. Ánh mắt anh trầm xuống, khẩu khí cũng nặng hẳn:
“Trước đó tôi đã cảnh cáo bằng súng, sao còn cố tình xông vào? Chúng tôi dựng biển báo rất rõ ràng. Mục đích của cậu là gì?”
Tên tóc vàng bị chỉ thẳng mặt, vội vã cúi đầu cầu xin:
“Em chỉ muốn kiếm chút đồ ăn… thật đấy, đại ca…”
“Đừng có gọi thân mật.” Lục Tinh Triệu không động lòng. Anh nâng khẩu súng, họng súng đặt ngay giữa trán đối phương, ánh nhìn lạnh lẽo. “Tìm đồ ăn thì đi thành phố kế bên. Sao phải lặn lội đến tận khu hoang vắng này? Nói.”
Tên tóc vàng run lẩy bẩy, nhanh chóng khai:
“Em… em nhận nhiệm vụ thôi! Căn cứ S phát động mấy nhiệm vụ tìm người, mức thưởng cao nhất chính là khu vực mấy anh đang kiểm soát. Em… làm sao không đến chứ…”
Ánh mắt Lục Tinh Triệu thoáng động. “Treo thưởng ai?”
Tên kia ấp úng một lát mới nói: “Một người tên Hoài Lâm… là con nuôi của một ông lớn, nghe nói mất tích. Người đó ra giá rất cao, ai cũng động lòng.”
Ánh mắt Lục Tinh Triệu trầm hẳn xuống.
Treo thưởng… Hoài Lâm? Người treo thưởng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295055/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.