Đối với ánh mắt muốn nói lại thôi của hai vị đồng đội, Nhiếp Tiêu trưng ra khuôn mặt liệt thần sắc như thường mà giơ điện thoại lên cho 2 vị đông đội chào hỏi với bé chuột ở đầu bên kia.
Thái độ bình tĩnh hiển lộ toàn bộ uy nghiêm của đội trưởng.
Nếu không biết nội tình, Võ Văn Kỳ và Tiêu Nghiên nhất định đã bị khí chất này đánh lừa.
"Lão đại, anh nói chuyện trước đi, em đi tắm." Tiêu Nghiên thức thời không quấy rầy Nhiếp Tiêu ngáo chuột, cởi khăn quàng cổ và áo khoác, trực tiếp đi vào một căn phòng khác.
Lần này đặt khách sạn là một căn hộ lớn, mỗi người một phòng vừa đủ.
Tàu xe mệt nhọc, Võ Văn Kỳ cũng cảm thấy cả người nặng mùi, đặt hành lý xuống đất chào hỏi Nhiếp Tiêu một tiếng rồi tự tìm cho mình một căn phòng, đi xử lý đám râu sau một đêm đã tua tủa đầy mặt.
"Đi đi."
Nhiếp Tiêu khẽ gật đầu, sau đó không chút ảnh hưởng mà cầm điện thoại đến bên cửa sổ, cho bé chuột bên đầu kia trực tiếp xem khung cảnh thế giới bị bao phủ trong lớp áo băng tuyết trắng xóa.
Nhìn nhóc con trợn to đôi mắt nhỏ, biểu tình bị dọa sợ ngây người, Nhiếp Tiêu thần sắc thả lỏng khẽ cười nói: "Ba không có gạt con đúng không, nếu con tới đây nhất định sẽ bị đông thành một bé kem chuột."
"Chít!" Ba ba phải chú ý giữ ấm nha!
Nhiếp Tiêu tuy rằng nghe không hiểu nhóc đang nói gì, nhưng lại không trở ngại hắn cảm nhận được sự ân cần nồng đậm. Như tự mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-co-be-hamster-giau-chay-mo/933102/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.