Từ đầu nhóm Nhiếp Tiêu đã biết sẽ có thể gặp phải một ít người sống sót trên đường, nhưng không nghĩ tới sẽ gặp nhanh như vậy. Đối mặt với năm người bình thường khổ sở cầu xin, cả nhím bọn họ cũng không nhịn được mà nhíu mày.
“Chúng tôi không thể mang theo mấy người được, chúng tôi đang đến Hải Thành, đường sá xa xôi gian nguy, sẽ không thể phân tâm lo cho an toàn của mấy người.” Nhiếp Tiêu thuật lại sự thật, trực tiếp cự tuyệt.
Nhóm Lâm Quốc Hải nghe xong lập tức trợn tròn mắt, Hải Thành cách Phong Thành mười vạn tám ngàn dặm, còn không biết trên đường sẽ gặp phải cái gì...
“Vậy chúng tôi phải làm sao...” Hai người trẻ tuổi nhất thời thống khổ ôm đầu ngồi xổm xuống, vốn còn tưởng rằng có thể ôm lấy cái đùi lớn, thoát khỏi biển khổ, nhưng ai biết rằng còn phải trải qua những ngày tháng nơm nớp lo lắng đề phòng.
Cái mạt thế này, đến khi nào mới kết thúc đây, khi nào mới để cho người ta có thể an tâm ngủ một giấc đây.
Một nhà Lâm Quốc Hải sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, sống lưng nản lòng cũng còng xuống.
Khương Thù nhìn tình cảnh này, bĩu môi nói: “Có thể sống sót nhiều ngày như vậy, có tay có chân mà còn sợ như thế? Chậc, ông đây chỉ cho mấy người một con đường sáng, khu biệt thự Tây Sơn ở Phong Thành đã thành lập căn cứ. Chúng tôi vừa ra khỏi đó, mấy người từ đây lái xe chừng nửa ngày là tới.”
Nghe lời này, tinh thần đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-co-be-hamster-giau-chay-mo/3556480/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.