Sau giờ ngọ một hôm, Trần Hạc ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ cũ nát, sau khi tu luyện xong thì cất trữ linh khí vào đan điền, lúc này mới mở mắt, trong mắt có chút hưng phấn, rồi lại nội thị đan điền, hiện tại linh khí trong đan điền đã nhiều hơn một chút so với trước, mới chưa qua một tháng, y đã từ Luyện Khí Kỳ tầng ba tới Luyện Khí Kỳ tầng năm, thành công tiến tới tu vi Luyện Khí Kỳ bậc trung.
Kế đó vươn tay lấy ra bình Hoàng Thanh Đan, đây là linh đan hữu dụng nhất đối với Luyện Khí Kỳ, trước đây y vẫn luôn ăn Dưỡng Thần Hoàn, tiến triển cực kỳ chậm chạp, ăn ròng rã hai năm mới thăng được một cấp, nhưng Hoàng Thanh Đan này ăn một tháng đã thăng liên tiếp hai cấp, thật sự là thứ tốt.
Bất quá Trần Hạc lắc lắc đầu, tuy rằng Hoàng Thanh Đan hữu hiệu hơn so với Dưỡng Thần Hoàn, nhưng giá cũng rất mắc, một viên nho nhỏ vậy mà cần ba khối linh thạch hạ phẩm, Dưỡng Thần Hoàn thì vốn chỉ cần một khối linh thạch là có thể mua được năm viên, một bình nho nhỏ trong tay dã tiêu mất gần trăm khối linh thạch của y, đủ để thấy vì sao tu vi Luyện Khí Kỳ tăng trưởng chậm như thế, không có linh căn và thiên phú tốt, lại không có linh thạch mua linh đan tu luyện, vậy muốn tiến thêm một bước trên con đường tu tiên, thật sự là khó càng thêm khó.
Cũng may trong tay y có đoạn rễ cây kia, Trần Hạc không khỏi nắm chặt tay trái, con người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chuong-thuong-that-tinh/1340166/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.