Nhân viên đã rời đi, hơn nửa số phòng ở tầng này ban đầu đóng cửa, khi cô đi ngang qua phòng bên cạnh, cửa đột nhiên mở ra, người phụ nữ cô gặp lúc chiều cũng lịch sự chào hỏi.
“Xin chào, cảm ơn cô chiều nay đã nhắc nhở, tôi mới không xuống lầu ngay, nếu không! ” Cô ấy nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng khi sóng thần ập đến thì không tự chủ được rùng mình.
"Không có gì, tôi chỉ thuận miệng nhắc tới mà thôi.
”“Nhưng cô đã gián tiếp cứu mạng tôi và con trai tôi, tôi họ Nguyên, tên là Nguyên Kỳ, tôi là người thành phố H.
”“Tôi là Vưu Khê, người thành phố S.
”“Xin lỗi, tiếng quốc tế của tôi không được tốt lắm, tôi muốn hỏi cô tình hình dưới đó thế nào rồi?”Vưu Khê kể ngắn gọn những gì mình nhìn thấy.
"Cảm ơn, thực ra lần này chúng tôi đến đảo L cùng em gái, em ấy nói tiếng quốc tế tốt hơn nhưng hôm nay em ấy ra biển chơi và lên thuyền rời đi lúc sáng, tôi cũng không biết em ấy hiện đang ở đâu! ”Nguyên Kỳ nói như vậy nhưng trong lòng cô ấy cũng biết rõ, cơn sóng thần đáng sợ như vậy sẽ chỉ khiến em gái cô ấy lành ít dữ nhiều.
“Mẹ! ” Cậu bé bước ra ngoài cửa, vươn tay nắm lấy tay Nguyên Kỳ: “Viên Viên đói bụng rồi, khi nào chúng ta đi ăn cơm với dì vậy?”Nguyên Kỳ cảm thấy đau xót, ngồi xuống ôm lấy con trai: “Là lỗi của mẹ, đã quên mất thời gian ăn cơm, giờ mẹ sẽ dẫn Viên Viên xuống tầng ăn cơm.
”Vưu Khê không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chung-cu-tru-vat-tu-sinh-ton/4550894/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.