"Thế nào, tìm được bọn họ chưa?" Mục Chi Hằng vội vàng đẩy cửa ra chạy vào, tay theo bản năng niết bả vai Chu Kỳ, mắt nhìn chằm chằm một đống kí hiệu xem không hiểu trên màn hình máy tính.
Chu Kỳ lắc lắc đầu, rốt cuộc nhịn không được hung hăng vỗ bàn phím, lập tức lại đau lòng cẩn thận sờ sờ: "Không được, tìm không thấy, tín hiệu không thể chuyển được. Hiện tại chuyện duy nhất có thể xác định là thân thể bọn họ có trị giá khỏe mạnh rất cao, hẳn là không có bất cứ nguy hiểm gì."
Trời biết khi cậu ta hôm trước mắt thấy sinh mệnh trị của Diệp Tử Tân hạ thấp đáy cốc, trái tim cậu ta thiếu chút nữa cũng bãi công: "Hiện ở bên ngoài thế nào?"
Mục Chi Hằng cười khổ: "Không quá lạc quan." Anh nghĩ nghĩ tổng kết lại: "Trang Túc phỏng chừng đã điên rồi, bất kể hậu quả báo thù."
Chu Kỳ nhịn không được bĩu môi, sớm biết có ngày hôm nay thì lúc trước đừng làm. Cảm tình vốn là không thể trở thành lợi thế này nọ, càng không chịu nổi hoang phí.
Thời điểm Từ Tu Thành tỉnh lại hoàn toàn không biết mình đang ở nơi nào, như là trong một gian phòng nhỏ tối tăm không ánh sáng, bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng tang thi tê rống. Bên tay còn có một thanh Trường Đao, cùng một ít thức ăn và nước.
Hắn không phải là đã chết sao? Rõ ràng ấn tượng cuối cùng trong ý thức của mình là người ẩn thân vẫn luôn đi theo phía sau bỗng nhiên xuất hiện đem chủy thủ đâm vào tim mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-thuan-theo-kich-tinh/1015654/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.