Vu Mặc cảm thấy mình chạy không nổi nữa, không biết bây giờ là lúc nào, chung quanh chỉ còn lại một mình mình, thế lửa càng lúc càng lớn, đã bao vây toàn bộ không gian này lại.
Cậu một lần lại một lần chạy xuống thang cuốn, hy vọng chính mình có thể chạy thoát được.
Nhưng tất cả chỉ là hy vọng xa vời, bây giờ cậu đã không còn sức lực rồi, nửa quỳ trên mặt đất thở hổn hển, bốn phía đã bị biển lửa bao vây, nhưng lại không có cảm giác cực nóng, ngược lại cả người lại cảm thấy từng đợt rét run, trái tim trong lồng ngực cũng đập càng lúc càng chậm.
Cậu sắp chết rồi phải không?
Đầu Vu Mặc càng ngày càng choáng váng, cảnh vật trước mắt đã bắt đầu mơ hồ.
Bây giờ cậu rất hối hận, vì sao không cẩn thận điều tra một phen rồi mới dẫn theo bọn Cố Duy vào tòa cao ốc, cậu chết coi như xong, cũng là đáng đời, nhưng lại liên lụy cả đám anh em.
Lạnh quá ah...
Tại sao lại lạnh như thế?
Ý thức Vu Mặc càng ngày càng mơ hồ, cuối cùng từ từ rơi vào bóng tối...
Vào lúc Vu Mặc cố hết sức mở mắt ra, phát hiện trước mắt mình là một trần nhà tuyết trắng, cậu khẽ lắc đầu, cảm giác cổ đau nhức một trận, đồng thời khắp cả người cứ như bị kim đâm, đau đớn không thôi.
Càng quan trọng hơn là, đầu trướng đau nhức khó nhịn, dường như có người đang cầm thứ gì quấy trong đầu cậu một trận vậy.
Đầu óc Vu Mặc còn chưa ý thức được, đã có người đi đến,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-on-dao/1085366/chuong-593.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.