"Dao Dao, cảm giác như thế nào?" Trên đường, Hạ Y Huyên không thể chờ đợi hỏi thăm em họ cảm tưởng như thế nào sau khi tham gia chào cờ, cô cảm thấy trong hoản cảnh tương tự, thế nào cũng phải có chút cảm xúc nha.
Phải biết, lần đầu tiên tham gia chào cờ trong căn cứ, thế mà cô đã khóc bù lu bù loa đấy, nhớ đến rất nhiều chuyện, cho dù là trước tận thế hay sau tận thế.
Đương nhiên, không chỉ có một mình cô khóc, trên quảng trưởng ai cũng khóc đấy, rất nhiều người còn gào khóc thảm thiết nữa cơ.
Về sau căn cứ quản lý tốt hơn trước, hơn nữa không ít người dường như đã tìm được phương hướng mới, ít nhất tâm hồn đã có chỗ ký thác.
Ôn Dao nhíu mày, không biết nên trả lời như thế nào.
Lúc ấy tinh thần lực tiếp xúc đến phần đông cảm xúc như vậy, muốn nói tâm trong như nước thì không có khả năng, nhưng nói bị lây nhiễm sự cảm động thì không có, giống như dùng thị giác để xem thôi.
"Khá tốt."
Nghe em họ bình tĩnh trả lời, trong lúc nhất thời Hạ Y Huyên không biết nên nói tiếp thế nào.
Cô lén lút nhìn sang Ôn Dao, cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm: "Chẳng lẽ em không có cảm giác chí khí sôi trào hoặc vô cùng cảm động sao?"
Thấy Ôn Dao nghiêng đầu sang chỗ khác dùng đôi mắt không chút gợn sóng hay sợ hãi nhìn về phía mình, Hạ Y Huyên không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, thay đổi chủ đề khác.
"Thực ra chị cảm thấy chuyện lặt vặt này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-on-dao/1085356/chuong-583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.